|
|
|
10 bài – Hoa Đạo Pháp 15
01. Giải mở khối đầu, đè chi gai góc 02. Tiếng chuông vang vọng ngân dài 03. Xưa nay cái thế cuộc đời 04. Xuân ơi, em đâu đó 05. Nụ cười điểm hoa 06. Mê – Giác đây rồi 07. Chân tâm hiển lộ 08. Nếu chỉ riêng tôi 09. Hai nẻo cùng đường 10. Cát đá sẫm màu
*****
Giải mở khối đầu, đè chi gai góc ! Tháng 11-2005
Hăy nhốt thử tâm tư vào hang tối Hăy nhốt thử tâm hồn dưới vực sâu Hăy đóng khung, đè một khối lên đầu Rồi cho biết, khả thi hay bất khả
Không nắm bắt mà vo tṛn mới lạ Vốn vô h́nh mà cột chặt sao xong Nhưng nhân gian thích trói buột vào tṛng Và bó rọ cứng đơ như gỗ đá
Chim tự bay, dù cửa lồng bịt khóa Cá tự bơi, dù tù túng ao hồ Tâm vô cùng, đừng có khép hư vô Ư vô tận, đừng có khoanh lằn mức
Ở đời, xảy ra đủ thứ chuyện, là bỡi Nhứt cử nhứt động, đôi co chấp nhứt Nhứt ứng nhứt xử, câu lụy hỏi tra Th́ làm sao, không nghiệt ngă ta bà Và làm sao, sống an lành cho được
Bỡi trần thế, ngửa nghiêng ḍng uế trược Bỡi nhân t́nh, lặn hụp bến sông mê Bỡi tự thân, vùi trong mộng gối kê Nên nhào lộn đảo điên, sao tránh khỏi
Trong ô kín lại c̣n quay tăm tối Nên đối đầu, tắt nghẽn, thở không ra Rồi tiếc than, oán trách, lẫn kêu ca Và trút đổ cuộc đời sao đau khổ
Th́ ra bao duyên cớ Xuất phát bỡi từ đâu Phải giải mở khối đầu Đừng đè chi gai góc !!!
Tiếng chuông vang vọng ngân dài Tháng 11-2005
Tiếng chuông vang vọng ngân dài Nào ai mê ngủ, nào ai tỉnh hồn Nắng chiều, ngả bóng hoàng hôn Lại đêm mờ mịt sóng cồn đẩy đưa Ước mong, theo ngọn gió lùa Ngóng trông, theo lá bốn mùa rụng rơi Canh tàn treo đỉnh chơi vơi Trăng khuya vàng vọt, ră rời ngàn sao Cuồng phong vùi dập ba đào Cuồng si phẫn nộ, phóng lao tuyệt t́nh Đọa đày cho ră nhục vinh Dày ṿ cho nát nhân t́nh trần ai Thử xem, son sắt có phai Thử xem, khí tiết kéo dài tới đâu Nổi ch́m cho thấm biển dâu Xát xây cho thấm sắc màu tang thương Tinh anh, c̣n có đường đường Kim ngân, c̣n có lo lường vàng thau Đôi co cho biết thuẫn mâu Nhục nhằn cho biết vũng sâu tư ngh́ Lỡ lầm chỉ có một ly Băng đi vạn dặm dễ ǵ thơng buông Ngân vang, đánh thức tiếng chuông Tiếng chuông đồng vọng, tỉnh hồn cùng ai Giật ḿnh, gối mộng thiên thai Bừng trong giấc ngủ mê dài đă lâu Rụng rơi một cơi tinh sầu !
Xưa nay, cái thế cuộc đời ! Tháng 11-2005
Lỡ bước phong trần chưa dứt sạch Trăm năm gai góc vẫn phiêu lưu Cuốn trôi lăn hun hút mịt mù Thẹn mặt tang bồng chưa phỉ chí
Đầu phóng măi muôn nẻo về của ư Sức lực ṃn, suy kiệt muốn buông lơi Nói cho to, nhưng ngán ngẫm lắm rồi Khi đóng cửa, thu ḿnh căn gác nhỏ
Thử gơ cửa, anh hùng là thế đó Thử gơ cửa, trượng phu chúm chím cười Chỉ mỉm cười, nhưng rất thật con người Anh hùng khựng, đành buông tay gát kiếm
Rừng sách vở, là một rừng câu chuyện Rừng cổ kim, là một đống tàn khô Nói với ta, thở một tiếng ô hô Nói với người, dương dương, đâu có được
Lại cũng phủ bằng tấm mành phương chước Lại cũng bao bằng mảnh lưới phương phi Nhưng thực chất, vốn biết chẳng được ǵ Khi đối diện chính ḿnh, ngươi quá lắm
Anh hùng tận, khi anh hùng đă thấm Trượng phu cười, đừng quá quắt người ơi Xưa nay, cái thế cuộc đời !!!
Xuân ơi, em đâu đó !
Xuân đang đến cho muôn hoa thêm sắc Xuân đang về cho muôn nhụy thơm hương Xuân đang đi cho hương sắc vương vương Ḷng xuân rộng cho t́nh xuân sâu nặng
Nụ xuân tươi lá hoa cười trong nắng Nụ xuân nồng hoa lá động rung cây Hương xuân bay theo gió gởi trời mây Thềm xuân mở đượm xuân t́nh nhân thế
Xuân đang đến đón xuân trong nỗi nhớ Xuân đang về đón xuân trong niềm mong Mỗi mùa xuân hoa ướm nhụy đơm bông Người nhân gian cái già đơm thêm tuổi
Xuân là cung bậc bốn mùa thay đổi Nên xuân đi xuân đến vẫn c̣n xuân Nhưng người đi người đến thoáng bâng khuâng Nhất Chi Mai, em có c̣n đâu đó ???
Nụ Cười Điểm Hoa
Xuân đi hoa lá rụng rơi Xuân về hoa lá mỉm cười lá hoa Xuân mơ êm ấm chan ḥa Xuân mộng hương sắc nhẹ xoa nhân t́nh Xuân về ánh ngọc lung linh Xuân đi mai đứng đầu đ́nh trổ bông Xuân tàn sắc có phai không Xuân tan hương hỡi nhẹ lồng gió bay T́nh xuân nán đợi đêm ngày Nụ xuân c̣n đó hây hây ửng hồng Tầm xuân qua những đêm đông Đón xuân đeo đá trổ bông xuân về Xuân không lỗi hẹn ước thề Xuân đi ươm sắc xuân về ươm hương Xuân về vướng nhụy tơ vương Xuân đi rơi rụng sắc hương phai tàn Nhưng xuân c̣n măi nhân gian Nụ xuân c̣n đó, bên đàng trổ bông Xuân đi xuân có xuân không Xuân về xuân có chờ mong ai người Không xuân khép mở đẹp tươi Có xuân chúm chím nụ cười điểm hoa.
Mê-Giác đây rồi ! Tháng 01-2006
Hai bên núi đá lưng đồi Người đâu lại đến tô bồi tâm hương Bỗng trầm vang vọng pháp vương Cùng nhau d́u dắt trên đường về xưa Bến mê bờ giác ai đưa Sông đau biển khổ ai chưa tỉnh hồn Trời chiều đổ bóng hoàng hôn Màn đêm khép lại đă ṃn tử sinh Từ lâu che khuất tánh linh Đắm ch́m lục đạo quên ḿnh là ai Xưa nay lặn hụp miệt mài Đường về quê cũ dấu hài dặm băng Đêm dài không cả ánh trăng Canh khuya ṃn mỏi nhập nhằng ngàn sao Mộng mơ c̣n hỏi chiêm bao Một chùy đập vỡ cây đào trước sân Tử sinh như áng phù vân Giác mê như bóng sương ngân treo cành Nụ cười hàm tiếu tinh anh Nở trên môi ngọt trong lành thơm hương Ḥa trong vi diệu pháp vương Thong dong rảo bước trên đường ta đi.
Chân tâm hiển lộ Tháng 01-2006
Birrigai, vùng đồi núi của thủ đô nước Úc Khóa tu học Phật Pháp Kỳ V, đă diễn ra nghiêm túc V́ sự nghiệp hoằng dương chánh pháp, Giáo Hội tiếp tục duy tŕ Thời gian năm ngày, rồi cũng sẽ qua đi Nhưng không gian, c̣n ghi măi pháp âm vi diệu Hai bên núi đá, c̣n vương vương nụ hoa hàm tiếu Mấy lối đường đi, c̣n phảng phất pháp nhũ từ ân Năm ngày chưa gột phong trần Nhưng như hiển lộ Pháp thân Phụ Từ Biển trầm luân, ḷ cừ nung nấu Trong sáu đường, ch́m nổi xưa nay V́ mê, trí giác theo mây V́ mờ, phiền lụy đọa đày trần lao Năm ngày như giấc chiêm bao Có tan mộng mị ba đào đẩy xô Rừng khuya, vẳng tiếng Nam Mô Núi đồi, hồi vọng tam đồ ba sinh Vỡ toang bóng tối vô minh Chân tâm hiển lộ tánh linh diệu kỳ Trên đường Tứ Thánh ta đi Linh Sơn c̣n đợi Long Hoa hiện về Nghe không Bến Giác-Bờ Mê Cả hai không một, lỗi thề riêng ai Đ́nh tiền, tạt dạ, chi mai !
Nếu chỉ riêng tôi Tháng 01-2006
Nếu tôi chỉ sống riêng tôi Th́ cuộc đời không có ǵ để nói Nếu tôi chỉ sống riêng tôi Th́ cuộc đời, rồi sao nữa, cũng xong Dù cho nước đục nước trong Dù cho nước xoáy giữa ḍng cũng thôi Dù cho đất lở cát bồi Dù cho bèo bọt nổi trôi vô bờ Nếu tôi chỉ sống riêng tôi Th́ trần gian có tang thương tuế nguyệt Nếu tôi chỉ sống riêng tôi Th́ nhân gian có ủ dột nghê thường Như tằm kéo nhả tơ vương Bỡi nằm trong kén tầm đường chui ra Như ve, kéo hạ rát da Bỡi hong nắng đổ cho tà đầu dương Nếu tôi chỉ sống riêng tôi Th́ thời gian đâu cần dài ngắn Nếu tôi chỉ sống riêng tôi Th́ không gian chẳng nệ xa gần Bồng bềnh cũng ánh phù vân Tang thương cũng bóng phong trần biển dâu Dù cho sóng vỗ bạc đầu Dù cho bến cũ ưu sầu sông xưa Nếu tôi chỉ sống riêng tôi Th́ ánh trăng dù tṛn hay khuyết Nếu tôi chỉ sống riêng tôi Th́ bầu trời dù chẳng sao đêm Đưa tay chưa văi xuống thềm Rụng rơi cát đá trời quên chẳng về Đan tâm đem quẳng cơn mê Đời tôi chẳng mất bên lề bỏ hoang Dù cho như núi nhớ non Như sông nhớ biển đèo ḥn đảo xa Như con quốc quốc gia gia Canh thâu trăn trở xót xa đêm trường Dù cho ai ghét ai thương !
Hai nẻo cùng đường Tháng 01-2006
Người đi xây mộng cuộc đời Tôi về sống với những nơi quê mùa Người đi cao vọng hơn thua Tôi về nước mặn đồng chua lúa vàng Người đi vượt suối băng ngàn Tôi về đồng nội bên hàng tre xanh Người đi thơa chí hùng anh Tôi về vá viú mái tranh hoen mờ Người đi chắp cánh mộng mơ Tôi về bến cũ đôi bờ sông xưa Người đi vùng vẫy cho vừa Tôi về quê nhỏ nắng mưa đă nhiều Người đi công toại bao nhiêu Tôi về tô vẽ nhiễu điều giá gương Người đi cho thơa đường trường Tôi về ôm mộng b́nh thường t́nh quê Người đi cho vẹn ước thề Tôi về vui thú với nghề điền viên Người đi v́ Tổ v́ Tiên Tôi về sông núi hồn thiêng tôn thờ Người đi biết đến bao giờ Tôi về một mảnh cơ đồ cho ai Cũng v́ xây dựng tương lai Ngày nay đồng hội ngày mai đồng thuyền Đi-về, một vạch nối liền Về-đi, không cách có phiền ngại chi Sá ǵ kẻ ở người đi Đa mang như thế, tuyệt kỳ nghe chưa !
Cát đá sẫm màu ! Tháng 01-2005
T́nh phu phụ leo lên đồi chí tử Nghĩa phu thê trèo dốc đá cheo leo Những trầm kha, cố mang, vác, gánh, đèo Những giông tố, gắng dập vùi, chịu đựng
Thở hết nổi, kê đầu nghiêng vách đứng Nói không ra, bóp bụng nén tâm can Nát ch́ thau, c̣n đâu nữa bạc vàng Tàn gan thép, c̣n chi là châu ngọc
Thử đốt đuốc soi tận cùng hang hóc Thử thắp đèn khắp trần thế mênh mông Đường gian truân vá trên đạo vợ chồng Manh hạnh phúc đắp nát mền loang lổ
Là sự thật, không lẽ đem tố khổ Đèn nhà ai, sáng tỏ biết riêng ai Nợ trăm năm mà nói quả thật dài Đành khép lại chữ oan gia túc trái
Đường khổ ải là con đường t́nh ái Nợ đau thương là cái nợ phu thê Xé tâm can ngậm nuốt trái ê chề Khổ th́ khổ nhưng nhào vô mới được
Mở lời chơi, đừng cho rằng nói trước Không mở lời cũng nát đẫm trầu cau Phu thê cát đá sẫm màu Vợ chồng gió bụi ngập đầu tang thương Nợ đời không vướng cũng vương T́nh đời đừng có khinh thường nghe chưa Đất trời tơi tả nắng mưa Con người tơi tả cho vừa ḷng ai !!!
|