|
|
||
|
|
|
10 bài – Hoa Đạo Pháp 14
01. Xin chắp tay 02. Xin đừng nghĩ 03. Sao không ngừng tay lại 04. Thơ thẩn gì mà còn mơ với mộng 05. Mỉm cười tôi vẫn là tôi 06. Thơ tôi để đó tôi chơi 07. Bước qua ngưỡng cửa dị đồng 08. Chỉ còn vang tiếng vọng 09. Tôi vẫn cứ ra đi 10. Những phương trời cao rộng
*****
Xin chắp tay Tháng 9 - 2005
“Xin chắp tay, cho bồ câu trắng hiện” Đừng gây chi, đổ nát đã nhiều rồi Tranh chấp chi, rồi cũng tàn hại thôi Người hiểu biết, nặng lời, đã quá lắm
Xin chắp tay, cho trời yên, biển lặng Nông nỗi chi, gây sóng gió tơi bời Bạo tàn chi, gieo tang tóc khắp nơi Người trần gian, đã trăm chiều khốn khổ
Xin chắp tay, cho tình người nở rộ Hờn căm chi, đối trả những oán thù Chinh chiến chi, cho khói lửa mịt mù Dùng da thịt để làm bia bom đạn
Xin chắp tay, cho cuồng si khô cạn Mở tấm lòng hàn gắn những tiếc thương Mở từ tâm chiếu rọi mọi nẻo đường Và thổn thức trong tiếng kêu đồng loại
Xin chắp tay, xua tan đi bóng tối Người với người thắp sáng vạn tin yêu Tay nắm tay, dang rộng khắp nhiễu điều Treo giá gương trùm năm châu bổn biển
Xin chắp tay, cùng hoan ca vang tiếng An bình ơi, nhân thế mãi ngóng trông Tình thương ơi, nhân thế mãi ước mong Hãy xuất hiện và trở thành chân thực
Xin chắp tay, và ngồi yên, chấm dứt Xin chắp tay làm đẹp thế gian nầy Xin chắp tay, hoa nở mọi bàn tay Cho người người ngát hương, hòa điệu sống.
Xin đừng nghĩ …người làm thơ…! Tháng 9 - 2005
Xin đừng nghĩ, người làm thơ là dệt mơ với mộng Đứng giữa trời mà nói chuyện trăng sao Dưới vực thẳm mà nói chuyện non cao Rách mồng tơi mà treo mành phú quí
Xin đừng nghĩ, người làm thơ là yêu kiều ủy mỵ Ru hồn người, triều sóng vỗ du dương Đan tâm tình hong nắng rải tơ vương Ôm thơ thẩn rải tràn bờ lãng mạn
Xin đừng nghĩ, người làm thơ là “rượu bầu” chưa cạn “Đưa hồn say về tận cuối trời quên” Bèo nổi trôi trên sóng nước lênh đênh Manh chiếu rách nằm ru bên mành gió
Xin đừng nghĩ, người làm thơ là hồn bay gác trọ Nói vu vơ, bỏ ngõ giữa khung trời Sống mơ hồ, đeo viễn vọng xa xôi Vì thất thế nên treo đài danh vọng
Một câu thơ, mà còn hơn triều sóng Một ngòi bút, mà hơn cả trống chiêng Một ngòi lông, mà quách đổ thành nghiêng Một câu nói, mà dung thông kim cổ
Kìa, thu vàng mấy độ Kìa, xuân trổ mấy mùa Kìa, hạ nắng gió lùa Kìa, đông tàn giá lạnh
Một lời thơ, trăng sao còn lấp lánh Một câu thơ, rừng núi khép âm u Một ý thơ, rung động cả thiên thu Ai có hiểu, và ai không có hiểu !!!
Sao không ngừng tay lại ! Tháng 9 - 2005
Ai có xem Chiến Tranh Và Hòa Bình Ai có xem Cuộc Sống Người Tù Binh Ai có xem, cùng Cuốn Theo Chiều Gió
Từ thượng cổ, yên ngựa tung bốn vó Đến đương thời, bấm nút, khói mù bay Vách đổ, thành nghiêng, núi lở, đá cày Mùi thắng bại phơi tro tàn vinh nhục
Người tiến tới, bao nhiêu người ngã gục Người tháo lui, bao tan nát đoạn trường Thịt xương nào mờ cát bụi vương vương Tự cổ kim, chiến chinh dây dưa mãi
Nhân loại có mấy màu da tê tái Đen, trắng, vàng, ngâm nâu, đỏ, xác xơ Loang lở, nát tan, cờ lại thượng cờ Đến hôm nay vẫn chưa bình yên được
Từ chiến tranh xa xưa, đến chiến tranh qui ước Từ vũ khí thô sơ, đến vũ khí tinh vi Chinh chiến đi qua, để lại được gì Hiện đại vẫn răn đe, và thi đua phòng thủ
Cuốn Theo Chiều Gió, đã mấy lần chưa đủ Thắng binh, Tù binh, biết bao thuở chưa xong Chiến Tranh – Hoa Bình, hai đầu gánh long bong Hỡi nhân loại, sao không ngừng tay lại !
Thơ thẩn gì, mà còn mơ với mộng ! Tháng 9 - 2005
Có người nói, sao không làm gì hết Nhân tai thiên tai, xáo trộn đẫn đờ Vật đổi sao dời, hoang dại xác xơ Thơ thẩn gì, mà còn mơ với mộng
Người phải tốn thời gian, đi chưa hết trời cao đất rộng Tôi phóng một cái nhìn, vần vũ cả trăng sao Người phải tốn gian nan, đi chưa tới đâu nào Tôi vạch một lằn chữ, không đâu còn ngằn mé
Từ đêm dài quạnh quẽ Tôi thấu tận canh thâu Từ bãi biển nương dâu Tôi lột trần tang hải
Vút một cái, đã đến đầu quan ải Búng cái vèo, về tới tận thành đô Mảnh nát tan, còn đan kín, điểm tô Đời vụn vỡ, còn leo đồi hy vọng
Từ xà bần chất đống Biết cái gì phải làm Từ gỗ đá nạm, chàm Mới thành tranh bất tuyệt
Tôi đã thấy trăng tròn ngay lúc khuyết Tôi đã nhìn sông nước tự mạch nguồn Tôi rong thuyền, và nhẹ lái, tay buông Khắp bốn biển, sông hồ, luôn có mặt
Cuộc đời trong khoảnh khắc Gói trọn một câu thơ Trần thế vốn như mơ Hỏi ai không sống mộng
Một vầng thơ bay bổng Xin đánh thức mọi người Tử sinh còn đó nụ cười Hoa khô còn đó, đẹp tươi treo cành Thong dong mây trắng trời xanh !
Mỉm cười, tôi vẫn là tôi ! Tháng 9 - 2005
Tôi muốn làm một em bé thơ Để ai muốn làm gì thì làm Tôi muốn làm một kẻ dại khờ Thì cuộc đời ra sao cũng được
Tôi muốn làm một bong bóng nước Chưa kịp trôi thì đã vỡ toang Tôi muốn làm một vạch kẽ lan man Chưa tựu thành làn sương mỏng mảnh
Tôi muốn làm một sợi tơ óng ánh Sẽ biến mất trong nắng chói chang Tôi muốn làm một điểm nhỏ hợp tan Để không vương mỗi lần tan hợp
Dù có phân kỳ mấy lớp Hội tụ, tôi vẫn là tôi Dù có chia nhỏ, cắt rời Đom đóm vờn bay đại thể
Cho dù là thô hay tế Còn tôi, tất cả vô cùng Cho dù vô thỉ vô chung Không tôi, hư vô đóng cửa
Mỉm cười, tôi vẫn là tôi !
Thơ tôi để đó tôi chơi Tháng 10 - 2005
Tôi làm thơ để đó tôi chơi Tôi làm thơ để đó khơi khơi Cho dù mai có giã biệt cuộc đời Tôi vẫn nghe những lời thơ vang tiếng
Nương theo làn hương khói quyện Quay về nhìn chốn nhân gian Thơ tôi còn rớt bên đàng Tôi xin góp nhặt gởi ngàn thiên thư
Một cuộc đời, có mặt, vẫn còn dư Nên khi mất, không bao giờ thấy thiếu Trái vẫn đơm trên đầu cành nặng trĩu Hoa vẫn cười khi hé nụ lên bông
Thơ tôi trôi nổi trên sông Tôi xin vớt lại chờ hong nắng chiều Đêm về gõ cửa cô liêu Vầng thơ mở lối yêu kiều hoan ca Trăng khuya, vàng vọt trăng ngà Gió khuya kéo gió la đà nghe sương Thơ tôi trầm lắng vương vương Tôi tìm dấu tích thương thương trở về Đôi bờ vỗ sóng bên đê Buông thuyền gác mái, gối kề đêm sông Thơ tôi reo nước bềnh bồng Lênh đênh mặt nước theo dòng xa khơi Thơ tôi để đó tôi chơi !
Bước qua ngưỡng cửa dị đồng ! Tháng 10 - 2005
Nếu không lửa làm sao có khói ! Nếu không tiếng làm sao có lời ! Nếu không tăm làm sao có hơi ! Nếu không dấu làm sao có vết !
Điều quan trọng là đừng nên thêu dệt Sống ở đời, đừng bới vết tìm lông Cái con quay như chong chóng, xoáy vòng Chỉ có yên, khi bình tâm, tĩnh lặng
Nghe những tiếng thương yêu trong đêm vắng Thắp đèn khuya soi rọi nẻo tâm tư Để con tim, nếu có chỗ còn dư Chỉ xin chứa đức dung từ chan chứa
Đời đã khổ, đừng gieo thêm khổ nữa Đời đã đau, đừng chồng chất thêm đau Vì tình người, hãy dành chỗ cho nhau Đành chấp nhận những gì không chấp nhận
Đừng trách cứ bùn lầy sao cặn bẩn Đừng vọng cầu sao nước đục chẳng trong Là con người, đeo nghiệp dĩ xoáy tròng Nếu thánh thiện, đâu còn trần gian nữa
Bằng thân thiện, để cùng nhau nương tựa Bằng nhịp cầu, để nối kết cảm thông Hãy bước qua những ngưỡng cửa dị đồng Cùng ca hát trên hành trình nhân ái.
Chỉ còn vang tiếng vọng ! Tháng 10 - 2005
Vì là mõ, nên tiếng kêu cốc cốc Vì là chuông, nên tiếng vọng boong boong Chầm chậm, vang vang, thức tỉnh, gọi hồn Gõ liên tục những mê lầm, ảo tưởng
Từ Hoa Tạng, bỗng vướng làn gió chướng Rơi tả tơi trên khắp nẻo trầm luân Thoảng có nghe, chỉ đứng lại, giật mình Nhưng không đủ vượt thoát qua ba cõi
Căn nhà xưa, ngày càng xa vời vợi Nẻo quay về, ngày càng tít mù khơi Chìm nổi tử sinh, vật lộn từng đời Nên cuốn hút và mịt mờ đi mãi
Tiếng cốc cốc, chỉ phút giây ngưng lại Tiếng boong boong, chỉ thỉnh thoảng ngừng quay Rồi trôi lăn theo nghiệp dĩ sâu dày Và chồng chất thêm nghiệp duyên tác tạo
Hoa chân lý trở thành hoa diễm ảo Tánh chân như trở thành mộng diêm phù Chốn quê nhà rũ mục gởi thiên thu Ta thành kẻ lang thang không định hướng
Mặt mũi ta, phủ hồng trần, biến tướng Vóc dáng ta, phủ gió bụi, biến hình Nên lạc loài trong biển cả vô minh Và chuông mõ chỉ còn vang tiếng vọng !
Tôi vẫn cứ ra đi ! Tháng 10 - 2005
Có người đã ngồi yên, 2500 năm, không nói Có người đã đứng lặng, 2000 năm, dang tay Một hiện sinh, như gió nhẹ bay bay Tôi cuốn hút, trầm mình trong giông bão Vô thỉ là gì Có thể là, thuở hồng hoang diễm ảo Vô chung là gì Có thể là, thời cùng tận diễm huyền Tôi đi, chưa hết nẻo hoàng tuyền Nên không bỏ giữa dòng đang phiêu bạt
Một kiếp này thôi, tuy có nhiều chua chác Nhưng cũng kiếp này, lại có lắm tin yêu Nên tôi ca, khi nhịp khúc cầu kiều Và tôi hát, khi cầu tre lắt lẻo
Đường còn dài, tôi đi chưa cuối nẻo Lối còn xa, tôi đến chưa tới cùng Dù gian nan và huyễn hoặc mông lung Nhưng đứng lại, cũng mơ hồ đâu đó
Nên tôi đi, để được nhìn cho rõ Và tôi đến, để được thấy tận nơi Vẫn còn hơn dệt những nét vẽ vời Rồi hình dung lờ mờ trong trí tưởng
Nếu vô thỉ, có tôi bằng hình tướng Thì đến nay, tôi vẫn có đây này Dù vô chung, chưa có chút mảy may Nhưng hiện hữu, thì tôi đâu có chết
Trong hư vô còn nổi lên một vệt Biết đâu chừng dấu nét tự ngàn xưa Và lung linh cho đến tận ngàn sau Dù biến dạng nhưng vẫn là tôi đó
Đêm đen bỗng bừng tỏa Bỡi vết xẹt lưng trời À, một ánh sao rơi Đã từ muôn thuở trước Cho dù thanh hay trược Tôi vẫn cứ ra đi !
Những phương trời cao rộng Tháng 11-2005
Rác rưới, cuốn lăn theo gió lều bều Bèo bọt, cuốn trôi theo nước lêu bêu Một nhúm nhỏ nhoi, làm sao ngăn thác lũ
Cánh chim bằng, vờn bay cùng mây trời vần vũ Cánh chim hồng, vờn lượn cùng bát ngát trăng sao Lướt sóng băng băng, đánh vút cây sào Sông biển trùng trùng, không đâu ngằn mé
Cành trúc đào, vẽ chi hình chim sẻ Đường thênh thang, vướng chi chút cỏ hoang Bụi phấn nào làm hoen ố vết son Bốn mùa chuyển mới thanh cao tùng bách
Có nghĩa gì, đứng trên bờ lau lách Có nghĩa gì, bám sương khói mong manh Sao không nhìn giữa mây trắng trời xanh Mà bi lụy chốn đầm lầy nước đọng
Hổ gầm vang, thét núi rừng lồng lộng Cá kình lao, còn nát mặt biển khơi Nào sá chi màu cát bụi cuộc đời Nhũn sao được tinh anh không nhiễm thể
Hỡi bào ảnh, phết sơn tranh phù thế Hỡi con quay, xoáy trục cảnh phiêu bồng Tỉnh hồn mê trong ngõ tối lông bông Và bước tới những phương trời cao rộng.
|