THƠ


NHẠC


Home

 

 

   

 

  10 bài Hoa Đạo Pháp - 13 -

 

01.  Đi là đến, đường về bỏ ngỏ

02.  Người về tôi đi

03.  Mỗi kiếp, mở một đường đi mới

04.  Người sung sướng chắc ǵ hơn ta

05.  Cơi mộng cuộc đời

06.  Ai giúp cho ngươi được

07.  Vui lên đi

08.  Ḍng thời gian ghe gớm thiệt

09.  Biển trần đập dũa trôi lăn

10.  Chàng dũng sĩ ngày xưa

 

                *****

 

Đi là đến, đường về bỏ ngơ !

                       Tháng 9 - 2005

 

Mấy mươi năm tôi đă đi

Khi nh́n lại chẳng được ǵ

Cả cuộc đời, chỉ là con số không trống rỗng

 

Trước mặt, một khung trời lồng lộng

Sau lưng, một dĩ văng lùi xa

Quảng đường đi dù cây cỏ lá hoa

Vẫn trả lại bóng rêu mờ cát bụi

 

Ngày tôi đi, rừng hoang reo gió núi

Ngày tôi về, triều sóng vỗ đại dương

Cơi trần gian, trả lại bến thê lương

Cơi nhân gian, trả lại bờ vắng lặng

 

Thấm hơi muối, nên vương mùi biển mặn

Thấm gió rừng, nên vướng vị sương pha

Mấy mươi năm dong ruổi cơi ta bà

Càng thẩm thấu cuộc đời nơi quán trọ

 

Nói rằng có, th́ có ǵ để có

Nói rằng không, th́ vốn sẵn đă không

Thuyền phiêu du đưa đẩy biển bềnh bồng

Nơi tôi đến, chỉ là người lữ khách

 

Chiều nghiêng bóng, hoàng hôn về tĩnh mặc

Thức đêm dài, tỉnh mộng đếm canh thâu

Đưa bàn tay gom góp những sắc màu

Rơi lả chả, rớt xuống thềm băng giá

 

Cát bụi bay, lay động hồn sỏi đá

Gió la đà lành lạnh cửa tâm tư

Nên tôi đi, đi nữa vẫn c̣n dư

Đi là đến, đường về luôn bỏ ngơ !   

 

Người về, tôi đi !

           Tháng 9 - 2005

 

Người về trên đỉnh Linh Sơn

Tôi đi trên mỏm chờn vờn núi non

          Người về vết cũ lối ṃn

Tôi đi trên nẻo chưa con đường nào

          Người về bỏ ngơ hư hao

Tôi đi đón nhận rạt rào t́nh quê

          Người về tựa vách Tào Khê

Tôi đi hố thẳm vỗ về thâm sâu

          Người về một cơi nhiệm mầu

Tôi đi muôn cơi dù đâu chẳng cần

          Người về tịch ảnh tánh chân

Tôi đi vá đắp phong trần muôn phương

          Người về vui với chơn thường

Tôi đi vui với ngân sương đêm dài

          Người về ngủ chốn thiên thai

Tôi đi đánh động phương đài giá băng

          Người về núp bóng vĩnh hằng

Tôi đi khêu ngọn hải đăng giữa trời

          Người về, xa lánh cuộc đời

Tôi đi muôn kiếp không nơi nào chừa

          Người về tột đỉnh thượng thừa

Tôi đi vô đẳng chưa vừa đường đi

Song hành rồi cũng như ri

Vô hành rồi cũng thế ni độc hành

          Vẽ chơi hai lối ṿng quanh

Ṿng tṛn búng sẵn loanh hoanh tṛn tṛn

          Cho hay, hư huyễn nào hơn !!!

 

Mỗi kiếp, mở một đường đi mới !

                      Tháng 9 – 2005

 

Tám mươi năm, rồi Người cũng ra đi

Ba ba năm, rồi Người cũng từ ly

Nói cho lắm, rồi giữa đường bỏ ngơ

 

Tôi cứ đi dù khi mờ khi tỏ

Nếu không trăng th́ có những v́ sao

Nên tôi đi muôn kiếp, chết chi nào

Nẻo sinh tử mở toang, ai đóng cửa

 

Người tịch chơn, rồi ngồi yên, cũng rứa

Người vĩnh hằng, rồi tĩnh lặng, cũng thôi

C̣n tôi đi cho nát cơi luân hồi

Dẫm cho ṃn đường vào ra sinh tử

 

Nếu Người thấy, bảo tôi đi chi dữ

Tôi không thấy, nên đi măi chẳng sao

Đem càn khôn hứng trên rổ hư hao

Hốt rỗng không, đổ xuống thềm huyễn ảo

 

Mỗi tấm thân như một lần vá áo

Mỗi sắc h́nh như một áng phù vân

Tôi cứ đi chẳng hẹn lữa hẹn lần

Dù sáu nẻo bốn đường đâu có thiệt

 

Tôi đến với những tận cùng thống thiết

Tôi chia với những tận đáy thương đau

Dù biển dâu có thăm thẳm một màu

Tôi vạch nét để lột trần tang hải

 

Không qua đèo làm sao nh́n quan ải

Không băng rừng làm sao biết sơn khê

Có cần chi quay gót nẻo đi về

Tôi cứ tới, chỗ nào không có lối

 

Người ngồi lâu có mỏi

Cùng bước với tôi chơi

Tôi cứ đi, chưa hết một cuộc đời

V́ mỗi kiếp mở một đường đi mới !

 

Người sung sướng chắc ǵ hơn ta được !

                       Tháng 9 – 2005

 

Đừng trách chi, cuộc đời là thế đó

Nếu thanh cao, c̣n ǵ nghĩa cuộc đời

Phải nổi trôi, cho thấm những đầy vơi

Phải phong trần, cho đượm mùi gió bụi

 

Đừng trách chi, một kiếp người ngắn ngủi

Nếu b́nh yên, không uổng lắm hay sao

Không biển khơi, làm sao biết ba đào

Không hầm hố, cần chi đường bằng phẳng

 

Đừng trách chi, cuộc đời sao cay đắng

Nếu không mùi, có vô vị lắm không

Ta phải đón cái buốt của mùa đông

Ta phải nhận cái nồng trong nắng hạ

 

Đừng trách chi, t́nh người sao kỳ lạ

Một bức tranh phải đủ sắc đủ màu

Đă làm người phải thấm nghĩa thương đau

Mới hiểu được cơi trần gian lao khổ

 

Trăng vẫn đẹp, dù trăng ngà mấy độ

Hoa vẫn tươi, dù từ đá đơm bông

Ta nhận chân tất cả có hơn không

Người sung sướng chắc ǵ hơn ta được !

 

Cơi mộng cuộc đời

          Tháng 9 - 2005

 

Lặng yên, nh́n lại cuộc đời

Hoàng hôn nghiêng bóng chơi vơi giữa ḍng

          Cội già ra vẻ thong dong

Mà sao ẩn nét bên song u hoài

          Xa mờ vén bức mành soi

Mai kia rồi sẽ lẻ loi một ḿnh

          Diễm huyền mở cửa lung linh

Bờ đê hớt hăi bờ kinh rợn hồn

          Ráng chiều kéo chậm hoàng hôn

Mà sao con đẩy dập dồn đưa mau

          Chân mây mặt nước rầu rầu

Điểm canh gơ nhịp canh thâu đă về

          Dù cho như một cơn mê

Nhưng khi giă biệt ê chề làm sao

          Lỡ đi, biết đến nơi nào

C̣n thua những giấc chiêm bao chập chờn

          Chiêm bao c̣n mộng bao lơn

Cơi về lạnh ngắt trống trơn cơi về

          Xuân xanh c̣n kéo lê thê

Lá vàng rung rẩy đă kề sát bên

          Bàng hoàng, xin gởi lăng quên

Mà sao cứ nhớ, đêm đêm giật ḿnh

          Trơ vơ, chiếc bóng soi h́nh

Ai ai cũng thế, th́ ḿnh thế thôi

          Mới hay cơi mộng cuộc đời !

 

Ai giúp ngươi cho được ?

         Tháng 9 – 2005

 

Ai bảo ngươi chui ra

Trên thế giới ta bà

Để rồi than đau khổ

 

Ai bảo ngươi chúi cổ

Vào thời đại nhiểu nhương

Để rồi than ly loạn

 

Ai bảo ngươi tính toán

Giữa băi biển nương dâu

Để rồi kêu tang hải

 

Ai bảo ngươi qua ải

Của ngưỡng cửa diêm phù

Lại than đời trần thế

 

Ai bảo ngươi vào bể

Giữa sóng vỗ muôn trùng

Rồi trông bờ thăm thẳm

 

Ai bảo ngươi ch́m đắm

Trong thế thái nhân t́nh

Rồi hận đời đen bạc

 

Ai bảo ngươi lưu lạc

Không biết nẻo quay về

T́m đâu ra nguồn cội

 

Trong sáng và tăm tối

Cũng tại chính ngươi thôi

Đừng trách cứ lôi thôi

Ai giúp ngươi cho được ? 

 

Vui lên đi !

                Tháng 9 – 2005

 

Vui lên đi, cuộc đời sẽ đổi mới

Mỉm môi cười chớm nở vạn tin yêu

Những mầm non vươn nụ cuối tiêu điều

Ḍng nhựa sống len qua bờ khô héo

 

Vui lên đi, cuộc đời sẽ có nẻo

Khúc quanh co sẽ có lối mở ra

Khi đă cùng trong tận điểm trầm kha

Ép chân tường vượt ḿnh băng bức phá

 

Vui lên đi, cuộc đời sẽ khác lạ

Nụ tầm xuân ươm hạt hạ, thu, đông

Nét xinh tươi từ sỏi đá đơm bông

Giữa hoang dại tựu thành hoa mới quí

 

Vui lên đi, cuộc đời sẽ ư vị

Những tinh khôi xô đẩy mọi chán chường

Mở mắt nh́n để c̣n thấy yêu thương

Sống hướng thượng giữa biển trần phù thế

 

Vui lên đi, sông dài ra cửa bể

Lướt thuyền đời reo sóng vỗ đại dương

Trong mênh mông, đâu có chỗ cùng đường

Trời đất rộng, thu ḿnh chi ngơ hẹp

 

Vui lên đi, mỗi niềm vui ư đẹp

Một ngày qua, một ngày lại, mới tinh

Cuối từng đêm sẵn hiện ánh b́nh minh 

Nếu biết sống, cuộc đời luôn tươi đẹp !

 

Ḍng thời gian ghê gớm thiệt !

                      Tháng 9 - 2005

 

Ḍng thời gian đập giũa ghê gớm thiệt

Khi thời gian đă tuần tự đi qua

Bất cứ việc ǵ rồi cũng tiêu ma

Chứ đừng nói cái già xua cái trẻ

 

Từ vạn vật, cũng bào ṃn, sứt mẻ

Đến ngọc ngà, cũng tàn tạ, hư hao

Thân con người, đâu có nghĩa chi nào

Nhất là lúc đă xế chiều xuống dốc

 

Kiếp trăm năm chia ra nhiều điểm mốc

Thuở c̣n thơ cho đến lúc đôi mươi

Mảnh hồn nhiên treo miệng thắm môi cười

Bức trong trắng phơi mành vô tư lự

 

Ba mươi năm kế tiếp, bôn ba đủ thứ

Để chen vai sánh bước giữa cuộc đời

Dù thế nào, rồi đời cũng chơi vơi

Khi đứng tuổi là bắt đầu khựng lại

 

Nghiêng bóng xế chiều về buông đi măi

Qua lục thập lại đến thất lai hy

Những hăng say, xốc vát đă từ ly

Cực chẳng đă chứ chẳng ǵ ham muốn

 

Vươn lên bát, là cái già đă luống

Đeo lăo làng lụ khụ  thở hết hơi

Mang lẩm ca lẩm cẩm khổ chi đời

Leo tới cửu, xẫu ḿnh trông đại thọ

 

Trông lú lẫn và sống hờ, cho có

Gốc tàn khô, cây đổ, lá trơ cành

Ḍng thời gian ngẫm lại, trôi thật nhanh

Thế là hết, một đời ba vạn sáu !

 

Biển trần đập giũa trôi lăn !

                    Tháng 9 - 2005

 

Khi chưa có ǵ, tấm ḷng c̣n trong sạch

Mắt dễ nh́n những vết bẩn thế trần

Xem công danh, tụ tán tợ phù vân

Xem phú quí, bềnh bồng như mây nổi

 

Khi chưa có ǵ, tâm ư c̣n chói lọi

Biết tiểu nhân quân tử trong cuộc đời

Biết đôi bờ đen trắng vỗ đăi bôi

Và thầm nhủ tranh đua chi cho khổ

 

Khi chưa có ǵ, tâm hồn c̣n bừng nở

Biết khiêm cung, tôn trọng đức, nhân, từ

V́ cuộc đời  chưa bị đục làm hư

Chia, phân, lượng thế nào là phải phải

 

Khi đă có ǵ, thuyền đời xoay, bẻ lái

Tấm ḷng trong, trần thế phủ lên màu

Tâm ư trắng, luôn xáo trộn vàng thau

Tâm hồn sáng, khuất ngăn dần tăm tối

 

Khi đă có ǵ, bă công danh lầy lội

Bă phú quí, trây trét ngập bùn nhơ

Những đảo điên luôn quay lộn vật vờ

Những thật thà, hiền lương bay đâu mất

 

Chưa có ǵ, đă có ǵ, nguy thật

Cái trục quay, không c̣n độ chỉnh h́nh

Đừng trách người, mà hăy trách lấy ḿnh

Người nghiêng ngửa th́ ḿnh cũng bầm giập

 

Khi chưa có ǵ, thánh hiền c̣n ẩn nấp

Khi đă có ǵ, hiền thánh trốn biệt tăm

Biển trần đập giũa trôi lăn !

 

Chàng dũng sĩ ngày xưa …

                 Tháng 9 - 2005

 

Chàng dũng sĩ ngày xưa khi xuống núi

Để cứu đời bằng cái kính chiếu yêu

Đi tới đâu, ma quỉ hiện quá nhiều

Cứ cứu măi cứu hoài, không chấm dứt

 

Càng lâu ngày, chàng đâm ra ngờ vựt

Người nhân gian trông đẹp đẽ bề ngoài

Nhưng bên trong, kỳ ngộ quá đi thôi

Nếu như thế, mắt trần làm sao biết

 

Nói và làm, cả một trời cách biệt

Ngoài và trong, xa vạn lư không lường

Th́ làm sao tránh oan trái đau thương

Tranh giă huyễn cùng thi nhau sơn phết

 

Kính chiếu yêu, rọi soi từng t́ vết

Đưa phớt qua, sự thật hiện nguyên h́nh

Nên ḷng chàng ngất ngưởng bă tôn vinh

Ḷng khấp khởi tự hào và măn nguyện

 

Một ngày kia, chàng quay về một chuyến

Hai cửa tùng, cánh khép, mở không ra

Những ngày xưa, cửa tự mở kia mà

Nay dùng sức, vẫn không sao mở được

 

Chàng vô cùng kinh ngạc

Xuống ḍng suối cam tuyền46hoadaophap13.html

Từ cái kính thiêng liêng

Chàng trở thành ma quỉ

 

Cơi hồng trần, sao oan khiên thế nhĩ

Tưởng cứu đời, bị đời cứu mất tiêu

Chàng giật ḿnh, vội thốt lên tiếng kêu

Bỡi chiếu nhân, nhưng bẵng quên chiếu kỷ !!!