THƠ


NHẠC


Home

 

 

 

 

10 bài Hoa Đạo Pháp - 12 -

 

01.  Đưa tay mở cửa trần gian

02.  Chim bay vỗ cánh tầm không

03.  Như giọt sương đêm

04.  Đừng thu mình ngõ hẹp

05.  Trung Nguyên khấn nguyện

06.  Vỡ toang một tiếng ô hô

07.  Cái đài danh vọng ô hô

08.  Bức lụa ngân sương

09.  Nước mắt nào

10.  Tử sinh hai nhịp vơi đầy

 

                *****

 

Đưa tay mở cửa trần gian !

                 Tháng 07-2005

 

          Đưa tay mở cửa trần gian

Để ta dạo bước trên đàng ta chơi

          Tử sinh có sẵn trong đời

Bức tranh phù thế vẽ vời phù sinh

          Không đi, cũng chẳng thiệt mình

Có đi, cũng chẳng tội tình riêng ai

          Trần gian bỏ ngõ không cài

Cứ đi từng đoạn miệt mài tử sinh

          Tội chi, không bước đăng trình

Người ta đi hết, một mình đơn cô

          Tội chi, khép cửa hư vô

Người ta đi khắp hải hồ có sao

          Có mình, cũng chẳng tơ hào

Không mình, cũng chẳng mất nào cho ai

          Nên ta bước ngắn bước dài

Trần gian bước xuống, tuyền đài bước lên

          Đất trời rộng quá thênh thênh

Cuối sông nước chảy, đầu ghềnh thác reo

          Tử sinh, chiếc lá đưa vèo

Gởi thân quán trọ cánh bèo hợp tan

          Không cười, cũng có tiếng vang

Có cười, cũng chỉ tiếng đàn rung dây

          Nay thì dạo gót bên nầy

Mai thì cất bước vui vầy bên kia

          Để nghe những tiếng chia lìa

Để nghe những tiếng đầm đìa tóc tang

          Khi nào đóng cửa trần gian

Thì ta chấm dứt trên đàng ta đi

          Vui lên, người hỡi buồn chi

Ghé chơi cho phỉ có gì mà đau

          Xưa nay cũng chỉ một màu !!!

 

Chim bay vỗ cánh tầm không

                       Tháng 07-2005

 

Con chim nho nhỏ bay qua

Bay đi qua rồi biến mất

Đảo quanh ngóng nhìn quay quất

Trống không một khoảng lưng trời

 

Này con chim nhỏ kia ơi

Bay đi làm sao tìm lại

Hình còn xa rời mãi mãi

Bóng sao biết ngõ mà tìm

 

Nhưng mà thật có con chim

Mới vừa bay qua đó chứ

Ngập ngừng phút giây do dự

Nên bèn vói hỏi không gian

 

Đường đi có nhớ bên đàng

Con chim vừa bay qua đó

Không chút thì thầm nho nhỏ

Lại bèn hỏi bóng thời gian

 

Chỉ nghe một nỗi mênh mang

Giữa trời trống không lộng gió

Dẫu rằng đời như quán trọ

Vẫn còn thương tiếc bóng chim

 

Vỗ bay một cách im lìm

Không đâu còn lưu dấu tích

Bơ vơ tìm về cô tịch

Mênh mông tổ ấm chim đâu

 

Xanh xanh bát ngát một màu

Cuối chiều hoàng hôn tim tím

Lan man bụi mờ khói quyện

Chim bay vỗ cánh tầm không.

 

Như giọt sương đêm

                         Tháng 8—2005

 

Chim đang hót, reo bình minh thức dậy

Bóng đêm mờ ngái ngủ thoáng đi qua

Giọt sương đêm đọng cành lá xót xa

Thế là hết, cuộc đời ta là rứa

 

Đêm ngắn quá, phải chi dài chút nữa

Cho đời ta đừng vội tắt đêm tàn

Giọt chưa đầy lại sắp bị tiêu tan

Còn chi nữa, hỡi sương mờ bé bỏng

 

Chim thôi thúc, nghe liên hồi, lồng lộng

Sáng tỏ dần, đẩy vội bóng đêm tan

Ta tiếc thương cho thân phận bẽ bàng

Chưa kịp hiện lại xa mờ biến dạng

 

Kìa thấy không, vầng đông càng tỏ rạng

Bóng đêm mờ đã cuốn hút về đâu

Ta vo tròn trên cành lá vương sầu

Kéo sao được những phút giây ngắn ngủi

 

Vầng nhật hiện, nhô dần qua đầu núi

Vạn vật reo nhảy múa dưới ánh dương

Còn thân ta, mỏng mảnh một giọt sương

Xin giã biệt, một ngày dài đang đến

 

Chờ đêm xuống càng về khuya càng thấm

Ta gom hơi, tụ vành lá đeo cành

Lá xanh xanh, vẫn diệp lục xanh xanh

Nhưng chiếc lá đêm qua giờ đâu nữa

 

Ta lẩn thẩn đến đêm tàn lần lữa

Tẩm hơi sương, chim sớm hót lên rồi

Thế thì thôi, một lần nữa đời tôi

Xin giã biệt bóng sương mờ giá lạnh.

 

Đừng thu mình ngõ hẹp !

                        Tháng 8—2005

 

Đời nhỏ quá, đừng thu mình ngõ hẹp

Chỉ loanh hoanh trong vũng tối ao tù

Một ngày kia, khi giã biệt ngàn thu

Lại trôi nổi mịt mù trong bất tận

 

Đời nhỏ quá, đừng vo tròn thân phận

Cố thu mình, núp cánh cửa an thân

Một ngày kia, khi đứt bóng thế nhân

Lại lủi thủi xa mờ trong hoang lạnh

 

Chất ti tiện, nép khung thành tật, tánh

Lượng hẹp hòi, nhét chiếc vỏ nhỏ nhoi

Thì làm sao thấy biển rộng núi đồi

Nên lạc lõng một mình trong cô độc

 

Ai cũng có những duyên lành phước lộc

Đã làm người, vốn có sẵn tánh nhân

Hãy mở lòng, và mở cửa lương tâm

Vẫn hữu ích chứ nào vô tích sự

 

Đừng cho rằng, mình không hề can dự

Sống riêng mình chứ chẳng sống cho ai

Tội tình chi mà mang, vác, xách, nai

Ai vì mình mà mình vì người khác !!!

 

Vì nghĩ vậy nên trơ trơ lạnh nhạt

Nên thờ ơ đến vô cảm vô tâm

Nẻo âm u còn khép lại cửa hầm

Tự đày đọa giam cầm mà không biết !!!

 

Hãy tỉnh mộng kẻo một mai, nuối tiếc

Hãy giật mình, đừng cứ mãi ngủ say

Giữa thinh không còn có gió heo may

Khơi chút lửa rọi xuống thềm vắng lặng

 

Hãy vào dòng cay đắng

Khơi động mạch thanh lương

Đời người, giấc mộng nghê thường

Đừng đem phế bỏ thê lương bên đàng

Đời người, quán trọ trần gian

Đừng đem quẳng gánh bẽ bàng thế nhân

“Đã mang lấy nghiệp vào thân”

Sống sao cho phải lựa lần biết ru !!!

 

Trung Nguyên khấn nguyện !

                               Tháng 8—2005

 

Tháng Bảy Trung Nguyên

Xin thắp nén hương, bái tạ cửu huyền

Và bái tạ, tất cả những bậc tiền nhân Tiên Tổ

Trước đàn tràng, đã trang nghiêm thiết lễ

Xin linh thiêng, hãy chứng giám lai lâm

Khói hương bay quyền quyện khói hương trầm

Hồn thiêng hưởng, linh linh, hồn thiêng hưởng

Trước, bái tạ những bậc đường đường dẫn thượng

Sau, vọng cầu những chiến sĩ trận vong

Cùng đồng bào tử nạn khuất theo dòng

Cùng tất cả những oan hồn, uổng tử

Từ thủy lục, đến thiên tai, nạn dữ

Từ rừng thiêng, đến nước độc, mỏ hầm

Từ vực sâu, đến tận mọi không trung

Đến tất cả những đỏ đen, khủng bố

Khi còn sống, cõi trần gian đã khổ

Khi chết đi, cõi hư huyễn có đau

Hay ra sao mà man mác rầu rầu

Vờn vợn khói, mà không hề lên tiếng

Xin chắp tay, và chân thành khấn nguyện

Từ Cao Tằng, Tổ Phụ đến hồn thiêng

Từ lục thân, quyến thuộc, đến cửu huyền

Từ tử sĩ, đến cô hồn thất tán

Xin vượt thoát khỏi tam đồ, bát nạn

Xin mở toang mọi cửa ngục âm u

Xin xóa tan mọi vất vưởng mịt mù

Để thánh thoát cõi cao vời diệu vợi

Rồi soi xuống cõi trần gian khắc khoải

Gia hộ cho thế giới khỏi điêu linh

Gia hộ cho nhân loại được an bình

Cùng chung sống trong tình người cao đẹp

Dùng thánh đức dẹp tan bao sắt thép

Dùng tình thương xóa sạch mọi oán thù

Không còn những trầm luân, khổ ải, mịt mù

Chân thiện mỹ hãy cùng nhau chuyển hóa

Xin chắp tay cho Hoa Đàm nở rộ

Xin chắp tay cho kết tụ đài sen

Xin chắp tay cho sáng tỏa trước đèn

Cùng phủ phục Mùa Trung Nguyên khấn nguyện.

 

Vỡ toang một tiếng ô hô !

            Tháng 8 * 2005

 

Mỗi người có một góc riêng

Chia nhau mọi chỗ khắp miền trần gian

          Còn tôi không góc lang thang

Nên đi thơ thẩn trên đàng phù sinh

          Núi đêm gió lộng lung linh

Rừng khuya thức giấc hỏi mình là ai

          Nhìn trông hải giác thiên nhai

Rong rêu vẽ lối trên đài thiên thư

          Một đời, nửa kiếp đã dư

Còn thêm nửa kiếp, thật ư, thế à

          Trăng treo năm tháng chưa già

Hoàng hôn khép núi chưa tà đầu non

          Mỗi người có một điểm son

Còn tôi không dấu nên mòn dặm băng

          Đường đi im bặt vết hằn

Đường về không gợn lăng tăng sóng cồn

          Đầu ghềnh, thác đổ gập ghềnh

Cuối sông nước chảy mông mênh vô bờ

          Thuyền du xơ mạn xác xơ

Phù sinh phiêu bạt bơ phờ phiêu du

          Tôi về gõ cửa thiên thu

Diễm huyền khép cánh mịt mù hư vô

          Vỡ toang một tiếng ô hô !

 

Cái đài danh vọng, ô hô !

         Tháng 9 * 2005

 

          Cái đài danh vọng chi chi

Ráng leo cho được, kéo, trì, là sao

          Cái đài danh vọng hư hao

Ráng leo cho được, đâm nhào là chi

          Trăm năm ngẫm lại còn gì

Nương dâu bãi biển xanh rì xanh xanh

          Lợi danh búng sẵn tròng trành

Phất phơ cát bụi, vướng cành tranh đua

          Trèo lên trên đỉnh hơn thua

Rớt vào hố thẳm gió lùa tan hoang

          Cơn mê ru mộng bàng hoàng

Giật mình hớt hải tân toan suy lường

          Rong rêu phủ kín bên đường

Xác xơ váng nhện vương vương điêu tàn

          Trần gian đày ải nhân gian

Nhân gian đày ải bẽ bàng thế nhân

          Phong trần cho nát phong trần

Thương thân cho nát tấm thân rã rời

          Cái đài danh vọng lơi bơi

Biết rồi mà lại tơi bời mà chi

          Cái đài danh vọng kỳ kỳ

Nói không ham muốn, mà vì là sao

          Một mai như giấc chiêm bao

Lơ thơ gió bụi, xạt xào hư vô

          Cái đài danh vọng, ô hô !!!

 

Bức lụa ngân sương !

         Tháng 9 * 2005

 

Cuộc đời tôi, một cuộc đời viễn mộng

Bước phiêu du, như khúc rẽ dòng sông

Đi đi mãi giữa đất trời lồng lộng

Đi cho cùng điểm cuối cũng như không

 

Cuộc đời tôi, một cuộc đời du thủ

Khắp trần gian đâu có chỗ là nhà

Mỗi một duyên gõ lên nhịp tan tụ

Hát không cùng nhưng không một lời ca

 

Cuộc đời tôi, không có đầu có cuối

Để rong chơi cùng hai chữ thỉ chung

Mở thời gian, không có đâu lằn mối

Mở không gian, không có chỗ tận cùng

 

Cuộc đời tôi, đi nhưng không cần đến

Mỗi không thời, chỉ là điểm dừng chân

Mỗi hoại thành, chỉ là cơn gió bụi

Như hư không trôi nổi áng phù vân

 

Trời đất rộng nên tôi đi cùng khắp

Góp rong rêu vẽ bức ảnh vô thường

Mỗi một nét kết đôi đường mở khép

Gom bọt bèo dệt bức lụa ngân sương.

 

Nước mắt nào ?

                      Tháng 9 * 2005

 

Nước mắt nào, nhỏ xuống vũng lầy nhân thế

Bãi đau thương, còn tranh chấp, dập vùi

Bãi nhiễu nhương, còn hỗn tạp buồn vui

Cả trăm năm, một kiếp người, chưa đủ

 

Nước mắt nào, nhỏ xuống vũng lầy sinh tử

Những tai ương, mang cái chết lạnh lùng

Sống khác nhau mà lại phải chết chung

Mạng con người vùi thây như cỏ rác

 

Nước mắt nào, nhỏ xuống vũng lầy chua chác

Người với người xử sự tựa như men

Chữ đức nhân đã mờ mịt trước đèn

Chữ quân tử rải lên thềm băng giá

 

Nước mắt nào, nhỏ xuống vũng lầy lệ đá

Bay nhạt nhòa, cát bụi cũng tiêu sơ

Sống giữa đời mà cứ ngỡ như mơ

Niềm chân thực chôn trước thềm hư huyễn

 

Nước mắt nào, nhỏ xuống vũng lầy phù phiếm

Trông lều bều như bèo giạt mây trôi

Sóng nhấp nhô thêm nay lở mai bồi

Vùi xơ xác tàn khô không tư lự

 

Nước mắt nào, còn rưng rưng tình tự

Hết thương đau cho miệng mỉm môi cười

Mang tin yêu thắp sáng mọi con người

Cùng xây dựng cõi trần gian tươi đẹp !

 

Tử sinh, hai nhịp vơi đầy

                    Tháng 9 - 2005

 

Trong tích tắc, biết bao nhiêu sự chết

Chứ đâu cần một đêm với một ngày

Chứ đâu cần một tháng với một năm

Chỉ nói riêng loài người, chứ chưa nói loài khác

 

Sự sống chết như trùng trùng hòa nhạc

Bản trường thiên trên vạn nẻo vô thường

Bản u hoài trên muôn hướng thê lương

Sống và chết, gảy cung đàn bất tận

 

Mỗi cá thể, tùy theo duyên, cơ, phận

Kiếp trăm năm dù nay thiếu mai thừa

Tử thần im, cõi sống còn dây dưa

Tử thần gọi, một đi không trở lại

 

Người đang chết, đột nhiên, không kịp ngoáy

Người đang sống, sờ sững trong phút giây

Rồi phớt qua, như gió thoảng mây bay

Lại tiếp tục hành trình reo nhân thế

 

Nhịp sống chết vẫn dửng dưng ngạo nghễ

Gõ vi vu từng âm điệu du dương

Xé tâm can và nát ruột tình thương

Hai âm điệu tử sinh rung rung mãi

 

Sâu thăm thẳm cho tận cùng khổ ải

Cao vô ngần cho thấu đến chân mây

Tử sinh hai nhịp vơi đầy

Cung đàn sống chết, còn đây vô thường !