THƠ


NHẠC


Home

 

 

 

 

 

 

  11. Hoa Đạo Pháp – 11 –

 

01.   Thời gian c̣n đi măi

02.   Hữu không hữu, khác ǵ không diệu hữu

03.   Tôi đi măi trên hành tŕnh bất diệt

04.   Mai nầy biết ru

05.  Giữa muôn ngàn miên viễn

06.  Đường vào khổ ải

07.  Nẻo đến Thiên Thai

08.  Tiễn biệt lối đi về

09.  Một túi hành trang

10.  Hư vô, một nắm trong tay

 

                        *****

 

Ta nhắm mắt, thời gian c̣n đi măi !

         Tháng 6-2005

 

Ta biết rồi, thời gian ghê gớm lắm

Ta nghe rồi, tiếng nói của thời gian

Lững lờ trôi để lại nét điêu tàn

Mưa nắng gội, rong rêu xanh mấy lớp

 

Và cứ thế, mỗi hợp tan tan hợp

Đă khác nhau, mỗi tan hợp hợp tan

Lá xuân xanh, hạ nắng, đến thu tàn

Đông lành lạnh, co ḿnh nh́n trôi nổi

 

Mới đó, mà những tàn khô qua khỏi

Mới đó, mà đeo đẳng những úa già

Ta nh́n ta, t́m lại tháng ngày qua

Gió hiu hắt, vi vu reo tuế nguyệt

 

Sỏi đá nào cũng bào ṃn thi thiết

Cát bụi nào cũng vùi dập xác xơ

Mọi tế bào cùng xô đẩy từng phút từng giờ

Thân tàn tạ đă trơ vơ đồi cao đỉnh dốc

 

Thời gian, như gió thoảng mây bay phút chốc

Vũ trụ, cũng ngửa nghiêng vật đổi sao dời

Huống chi, một kiếp phù sinh ngắn ngủi trong đời

Ba vạn sáu, có ǵ, bóng câu qua cửa sổ

 

Kiếp trần thế trả vay nhiều gian khổ

Nợ ba sinh vay trả biết bao lần

Cái già nua trang điểm lên tấm thân

Nét cằn cỗi lại càng thêm nổi bậc

 

Ta ngồi đây điểm mặt

Nh́n lại bóng thời gian

Gom góp những điêu tàn

Phơi dọc đường gió bụi

 

Hoàng hôn xuống, bóng chiều hôm vẫy gọi

Rủ nhau về, vén nhẹ bức màn đêm

Thôi đi nghe, tiếng nói của thời gian

Ta nhắm mắt, thời gian c̣n đi măi !

 

Hữu không hữu, khác ǵ không diệu hữu !

                   Tháng 06-2005

 

Tôi là một con thuyền phiêu du viễn xứ

Mấy mươi năm chèo chống cơi trần gian

Những đi qua, đă bỏ lại bên đàng

Những chưa đến, c̣n xa mờ vời vợi

 

Chim rũ cánh giữa lưng trời đă mỏi

Chiều thấp dần mà tổ măi t́m đâu

Trước mặt, chơi vơi, thăm thẳm một màu

Sau lưng, mất hút, không nơi điểm tựa

 

Cơi hữu thinh, mọi nẻo đường mở cửa

Cơi vô thinh, không một lối gợn h́nh

Sống như mơ c̣n mộng ảo lung linh

Thà mượn huyễn vẽ vời tranh gió bụi

 

Bám vào đó để phiêu du một cơi

Vẫn c̣n hơn buông thả chốn mịt mù

Dù bảo rằng trở về với thiên thu

Để sống với tánh linh không dấu vết

 

Hữu là giả, vô lại càng rỗng tuếch

Tôi không mơ để níu lấy thường hằng

Thà tôi làm cát bụi thả trôi lăn

Đi đi măi trên hành tŕnh bất tận

 

Tôi bám có dù cho rằng lẩn thẩn

C̣n bám không, cho là có, lạ chưa

Hai danh từ, hai mệnh thể đẩy đưa

Tôi chọn có, rong chơi cho phỉ sức

 

Thuyền viễn xứ nổi khắp cùng đáy vực

Thuyền phiêu du trôi khắp chốn diêm phù

Tôi không về trong cơi tịnh thiên thu

Bám cái không, rồi nằm yên, nín thở

 

Tôi làm một con thuyền đi muôn thuở

Cỡi phong trần góp nhặt bụi phù sinh

Dù cho ai trong diệu hữu vô h́nh

Đừng có trách và nh́n tôi tiếc rẻ

 

Giữa hữu-vô, khác nhau một lằn kẽ

Tôi nắm lằn để kẽ nét mà chơi

Nếu bỏ đi c̣n ǵ nữa trong đời

Hữu không hữu, khác ǵ không diệu hữu!

 

Tôi đi măi, trên hành tŕnh bất diệt !

                   Tháng 06-2005

 

Nếu bảo chết là trở về cát bụi

Hỏi suối vàng c̣n có chỗ để dung

Mà xưa nay nhào vô đó tới cùng

Nhét một đống th́ làm sao thở nổi

 

Cơi trần gian dù gian trần khá đủ

Tôi vẫn rong cho nát mộng ba sinh

Giữa thênh thang sao không bước đăng tŕnh

Tội t́nh chi phải nằm im thiêm thiếp

 

Mượn cát bụi tôi đi trong muôn kiếp

Để nh́n chơi cùng cát bụi phù du

Đứng yên chi cho rong phủ mịt mù

H́nh không nhận vẽ chi trong vô tướng

 

Nói cơi nào cũng chỉ là huyễn tượng

Đứng cơi này, nói cơi khác, lạ không

Tôi đứng đây, cho cơi hữu là không

Th́ cơi vô, lấy ǵ mà làm có

 

C̣n nếu bảo, vào trần gian chi khổ

Tránh trần gian, như thế có khổ không

Bám vào vô, nói chi nữa lông bông

Thà bám hữu, muôn h́nh bao thú vị

 

Hai nguyên tác vẽ lên đường bất nhị

Bỏ cái nầy, t́m cái khác, cũng vậy thôi

Cho nên tôi vẫn tự tại riêng tôi

Rong cho phỉ, cơi nào tôi cũng mặc

 

Sao trời vụt tắt

Vẽ ánh thiều quang

Tôi có đây, cả một cơi trần gian

Đi đi măi, trên hành tŕnh bất diệt !

 

Mai nầy biết ru !

                 Tháng 06-2005

 

          Mai nầy cất bước ra đi

Thời gian c̣n nhớ những ǵ đă qua

          Mai nầy cất bước đi xa

Không gian c̣n dính dấu nḥa đă vương

          Phù sinh gối mộng nghê thường

Bụi mờ đan kín trên đường thế nhân

          C̣n chăng đôi nét phong trần

Mờ mờ nhân ảnh phù vân cuối trời

          Cuộc đời dù có trong đời

Biển khơi dù có trùng khơi mấy bờ

          Rồi ra như một cơn mơ

Bừng con mắt dậy vật vờ đêm khuya

          Ḍng sông mấy khúc chia ĺa

Nhịp cầu mấy nhịp đi-về vô thinh

          C̣n đâu chiếc bóng vương h́nh

Thuyền du mấy bến phù sinh mấy lần

          Mai nầy gởi lại phù vân

Gió sương nḥa nhạt phong trần bụi bay

          Mai nầy gởi gió heo may

Phất phơ chiếc lá tỏ bày bèo mây

          Khi chưa đến lúc mai nầy

Đến khi tới lúc mai nầy biết ru !!!

 

Giữa muôn ngàn miên viễn

                   Tháng 06-2005

 

Một hạt bụi dính trên vành đại địa

Một hạt cát rớt xuống biển mênh mông

Một giọt nước rơi xuống giữa ḍng sông

Đời tôi đó, có nghĩa ǵ đâu tá

 

Tôi sinh ra giữa rừng người xa lạ

Tôi lớn lên giữa trời đất bao la

Chỗ nương thân cứ tạm gọi là nhà

Rồi vùng vẫy giữa thác ghềnh sóng lũ

 

Những gặp gỡ đă bao lần hội tụ

Những chia tay đă bao lúc ly tan

Rồi bước đi theo con đẩy thời gian

Để lăn lóc một đời người mệt mỏi

 

Hạt bụi kia c̣n dính, chưa ĺa khỏi

Hạt cát kia c̣n đeo, chưa thơng buông

Nên thân tôi chưa trôi dạt về nguồn

Vẫn tiếp tục hành tŕnh chưa chấm dứt

 

Đi một tới trăm

Trăm quay về nhứt

Cát bụi nào cũng cát bụi tiêu sơ

Và tôi đi như chung thỉ hằng mơ

Để đánh động những đêm khuya tỉnh mộng

 

Cuối trời nổi mống

Vẽ nét chân mây

Tiếng vỗ bàn tay

Ră rời huyễn tượng

 

Là hạt cát tôi chuyển ḿnh thành tướng

Là hạt bụi tôi chuyển thể tồn sinh

Là giọt nước như bóng nước in h́nh

Luôn hiện hữu giữa muôn ngàn miên viễn.

 

Đường vào khổ ải !

                 Tháng 07-2005

 

Mỗi cảm nghĩ là tương duyên nối kết

Mỗi nỗi buồn là một vũng đau thương

Mỗi bâng khuâng là một hốc thê lương

Mỗi sân hận là một rừng lao khổ

 

Mỗi lầm lỗi là khoảng sâu chống đỡ

Mỗi dại khờ là bài học chết thân

Mỗi ngu ngơ là trả giá mấy lần

Mỗi si mê là sụp hầm mấy bậc

 

Mỗi ích kỷ là buột đời chật vật

Mỗi tỵ hiềm là giăng lưới bủa vây

Mỗi hơn thua là lặn lội bùn lầy

Mỗi ganh ghét là t́nh thân đánh mất

 

Mỗi buông thả là lao đầu phóng dật

Mỗi hờn căm là dẫm nát từ tâm

Mỗi thất nhân là đóng cửa ngậm câm

Mỗi thất đức là giam cầm cô độc

 

Mỗi thối chí là mở đường gai góc

Mỗi lừng khừng là vắt vảnh lưng đèo

Mỗi ngang ngược là giồng dốc kéo theo

Mỗi tật đố là chúi đầu hố thẳm

 

Đường tuy dài nhưng khởi từng điểm chấm

Nẻo xuống lên do kẻ quyết ḷng đi

Đă phóng lao đừng có khóc than chi

Chỉ thoát khỏi khi hồi tâm tỉnh ngộ !

 

Nẻo đến thiên thai !

                   Tháng 07-2005

 

Mỗi nụ cười là một liều thuốc bổ

Mỗi niềm vui là thoát khỏi thương đau

Mỗi hân hoan là quẳng gánh lo âu

Mỗi hỷ lạc là đốt rừng phiền nộ

 

Mỗi từ tâm là lên đường cứu khổ

Mỗi thong dong là về bến thanh lương

Mỗi thân thiện là mở cửa t́nh thương

Mỗi xoa dịu là gắn hàn đổ vỡ

 

Mỗi tán thán là rừng hoa chớm nở

Mỗi thứ tha là dứt sạch gông xiềng

Mỗi không cầu là chận đứng oan khiên

Mỗi không vọng là hết đường ràng buột

 

Mỗi học hỏi là mở trang sáng suốt

Mỗi khiêm cung là tâm lượng thánh nhân

Mỗi bao dung là trượng phu dự phần

Mỗi soi xét là đốt đèn quân tử

 

Mỗi không tham là lợi danh chế ngự

Mỗi không sân là thù hận đóng khung

Mỗi không si là tăm tối cáo chung

Dẹp tiểu lộ bước lên đường đại lộ

 

Hăy cứu khổ cho đời thôi đau khổ

Hăy ban vui cho nhân thế mỉm cười

Góp tin yêu cho sáng tỏa t́nh người

Mang chân thiện cho trần gian tươi đẹp.

 

Tiễn biệt lối đi về !

              Tháng 07-2005

 

Càn khôn vạn đại

Trời đất mênh mông

Ta mới quanh đi quẩn lại mấy ṿng

Chưa thơa măn đă tiêu ma một kiếp

 

Mau lên đi, chứ nếu không, chẳng kịp

Thời gian trôi, không kéo lại được đâu

Thế cho nên mới có câu

Cái ǵ qua là sẽ mất

 

Không nên ngại được, thất

Không nên e bại, thành

Vững sống an lành

Suy tư chín chắn

 

Khi mưa khi nắng

Khi gió khi sương

Đó là những đổi thay, biến hoại, b́nh thường

Ta nhận rơ tận tường, đừng sợ sệt

 

Chỉ một việc đầu tiên, và chấm hết

Đời ngắn dài, nhưng có nghĩa, biết không

Không nên bàn, lư luận những lông bông

Sống lây lất, lêu bêu, vô tích sự

 

Đến cửa sinh, th́ đi bằng cửa tử

Lẽ tự nhiên trong mộng huyễn diêm phù

Đánh điểm son thả vào cơi thiên thu

Vạch một nét trên hành tŕnh rêu phủ

 

Đem chưng vào trong tủ

Của băng giá ngàn năm

Rúng động đống tro tàn

Đă từ lâu rũ mục

 

Thời gian đến có lúc

Thời gian đi có chừng

Dù trăm năm cũng bỏ lại sau lưng

Dù một thoáng, chỉ con đường bước tới

 

Ta chào mi đứng vẫy

Tiễn biệt lối đi về !

 

Một túi hành trang !

                Tháng 07-2005

 

Tôi xếp lại hành trang, rồi cất bước

Một thời qua, xin bỏ lại sau lưng

Tôi bước đi để về với vô cùng

C̣n tất cả, xin trả về quá khứ

 

Tôi chỉ mang một nỗi niềm t́nh tự

Gói đơn sơ trong một túi hành trang

Mọi vào ra tôi cứ bước lang thang

Vậy mà nó đeo tôi từ vô thỉ

 

Túi hành trang không có ǵ kỳ bí

Không h́nh hài và chẳng nặng cân đong

Tôi xài hoài, nó vẫn vậy, không lưng

Mà thật lạ, càng xài càng đầy nhóc

 

Hễ có đất, là cỏ cây đâm lộc

Hễ có nước, là hoa lá đâm chồi

Như túi hành trang bé nhỏ của tôi

Vẫn c̣n đó trong vô cùng vô tận

 

Chính v́ thế nên động ḷng trắc ẩn

Động mối từ thôi thúc nẻo tâm tư

Nên đă mang nhiều kiếp vẫn chưa dư

Huống chi chỉ một lần thân cát bụi

 

Núi kia, xin trả về cho núi

Sông kia, xin trả về cho sông

Đầu đội trời, chân đạp đất, như không

Nhưng đâu đâu cũng hiện h́nh sông núi

 

Phong trần, xin trả lại cát bụi

Biển dâu, xin trả lại bờ lau

Nhưng đến đâu, cũng gợn thấy sắc màu

Thương kiếp sống trên bước đường sinh tử

 

Gói hành trang, xin vo tṛn một chữ

Một chữ vô nhưng c̣n đó vô cùng

Nên tôi đi trong hiện hữu muôn trùng

Và cát bụi cũng nh́n tôi ngán ngẫm !

 

Hư Vô, một nắm trong tay !

                 Tháng 07-2005

 

          Đưa tay mở cửa hư vô

Thử xem nơi đó, cơ hồ ra sao

          Nhỡ khi đă bước chân vào

Biến đi đâu mất chẳng sao mà lần

          Biết bao biện thuyết giải phân

Biết bao bút mực cũng ngần thế thôi

          Sinh thời tạm có trong đời

Tử thời biền biệt chơi vơi muôn trùng

          Bảo rằng bản thể vô cùng !

Bảo rằng về với thủy chung thường hằng !

          Không thêm không bớt, tịch băng

Cũng như diệp lạc qui căn, tuyệt h́nh !

          Khi cần th́ mới hiện sinh

Lâu năm nín thở, vặn ḿnh chui ra

          Chui ra, giỡn mặt ta bà

Nói năng ba chuyện căn nhà trần gian

          Đến khi quẳng gánh bên đàng

Dày cơn gió bụi, bẽ bàng chui vô

          Thật không, hay cũng mơ hồ !

Như đem ánh nguyệt thảy hồ lung linh !

          Ô ḱa, chỉ bóng, hỏi ḿnh

Bóng kia biến mất, hỏi ḿnh là ai ?

          Bảo rằng, thật có cũng sai

Bảo rằng không có, lưỡi dài quá thay !

          Bảo rằng, có ! tự mảy may

Bảo rằng, không ! thế gian này cũng không

          Ô ḱa, một lỗ chơn lông

Càn khôn vũ trụ, nhét xong, chưa đầy

          Nh́n xem, như một áng mây

Hỏi chi lơ lửng bay bay mây ngàn

          Nh́n xem, một cơi không gian

Hỏi chi huyễn tượng bức màn hư vô

          Muốn vô, th́ cứ chui vô

Muốn ra, th́ cứ đội mồ chui ra

          Hư vô, dễ dăi thế à !

Hèn chi lại bảo căn nhà xưa nay

          Hư vô, một nắm trong tay !