43hoadaophap10.html

 

 


THƠ


NHẠC


Home

 

 

 

 

 

 

10 bài Hoa Đạo Pháp – 10 –

01.  Tôi sẽ ngủ một giấc yên, bất động

02.  Phiêu du một mình

03.  Đời là một giấc mộng

04.  Ngày qua như một cơn mơ

05.  Kê đầu gối trăng

06.  Hoa nở giữa rừng hoang

07.  Đường dài nào có ngại chi

08.  Chim ơi, như một giấc mơ

09.  Tự chiếu rọi mình

10.  Còn đó cơn mê

       *****

 

Tôi sẽ ngủ một giấc yên, bất động !

            Tháng 04-2005

 

Tôi là tôi của một bờ ốc đảo

Mang âm thầm nói chuyện với riêng tư

Mang riêng tư đi vào nẻo thiên thu

Để muôn đời hoang mờ trong sương bạc

 

Tôi là tôi của một vì sao lạc

Bay lang thang trong vũ trụ vô cùng

Với ngàn xa đến vạn lý muôn trùng

Để nhìn ngắm những thiên hà di động

 

Tôi là tôi của mây ngàn lồng lộng

Chập chùng trôi chìm nổi khắp muôn phương

Giữa trời cao và cùng tận biên cương

Để nhìn ngắm không gian mấy tầng chồng chất

 

Tôi là tôi của gió bay lất phất

Khung trời nào cũng đều đã đi qua

Khi nhanh nhanh khi chầm chậm la đà

Vương vương nhẹ mọi bóng hình trước mặt

 

Tôi là tôi của âm ba tích tắc

Vượt vô cùng đột phá mọi âm thanh

Đến và đi trong một thoáng thật nhanh

Sẽ có mặt nơi nơi cần biến hiện

 

Tôi là tôi của suối nguồn sông biển

Bến nước nào cũng dẫn đến bờ sông

Con sông nào cũng nước cuốn theo dòng

Ra biển cả cân bằng trời cao biển rộng

 

Tôi là tôi của tử sinh sự sống

Mang hình hài cùng giã huyễn đi hoang

Bỡi vì thân cát bụi chẳng hao mòn

Khi vũ trụ còn hằng hà thiên thể

 

Tôi là tôi của kệch thô vi tế

Nên đời tôi sẽ hiện hữu vô cùng

Khi càn khôn khép lại cửa thỉ chung

Tôi sẽ ngủ một giấc yên, bất động !

 

Phiêu du một mình !

            Tháng 5-2005

 

Vén chân mây đi trên thềm vũ trụ

Vén bạt ngàn rẽ lối đến thiên thai

Tôi tìm tôi theo lối cũ dấu hài

Vẫn nguyên vẹn như ngày xa xưa ấy

 

Hình theo bóng dưới vầng trăng chiếu rọi

Bóng theo hình trên mọi nẻo đường đi

Tôi đưa tay mở cánh cửa huyền vi

Mỗi lần mở là một lần đổi mới

 

Vạch không gian mỗi một tầng đi tới

Vạch thời gian mỗi một lớp trước sau

Nhìn thoáng qua từng dấu mốc điểm màu

Ghi những nét mỗi khi tôi có mặt

 

Tôi là ai giữa xa mờ huyễn hoặc

Ai là tôi đã có tự xưa nay

 

          Có năm có tháng có ngày

Có thời gian, có những rày với mai

          Trông qua có vắn có dài

Có không gian, có hóa đài lân tinh

          Đêm đêm thức giấc giật mình

Vỡ toang mộng mị bóng hình phiêu du.

 

Đời là một giấc mộng !

              Tháng 5-2005

 

Cuộc đời là từng giấc mơ tiếp diễn

Từng giấc mơ lần lựa những giấc mơ

Đến và đi, như gió tấp vô bờ

Đi và đến, như mây bay trôi nổi

 

Khi chưa đến như rừng chưa mở lối

Khi đang đi như cũ mới đổi thay

Khi đã qua như khép lại một ngày

Đời thật đó nhưng dường như giấc mộng

 

Mỗi một chuyện, đến rồi đi, vang vọng

Trôi lang thang mờ mịt tận ngàn xa

Và thời gian cứ tuần tự đi qua

Lại cuốn hút cơ hồ như không thật

 

Khi nó đã qua đi, là sẽ mất

Có thể nhìn nhau, nhưng chẳng giống nhau

Hai khoảng thời gian, dù chẳng có màu

Nhưng hai mốc thì làm sao giống được

 

Rồi chuyện sau theo dấu chân chuyện trước

Kéo nhau đi như giấc mộng đêm dài

Rồi phai mờ tơi tả những mờ phai

Ta ngồi đó điểm qua từng giấc mộng

 

Bóng theo hình, hình theo hình, theo bóng

Ta nhìn ta, ta ngẫm nghĩ, riêng ta

Đời đã đi như giấc mộng đã qua

Đời đang đến như giấc mơ chưa đến

 

Bao nhiêu năm, một cuộc đời, đi-đến

Bấy nhiêu năm, một giấc mộng, hoại-thành

Ta ngồi đây, nhìn thực tại trôi nhanh

Rồi nhắm mắt, đời là một giấc mộng !!!

 

Ngày qua, như một cơn mơ !

              Tháng 5-2005

 

            Ngày qua, rồi đã đi đâu

Sao tìm lại được bóng câu xa mờ

          Ngày qua, như một cơn mơ

Dọc đường trôi nổi bên bờ bụi bay

          Ngày qua, qua mãi ai hay

Rong rêu dĩ vãng phủ dày gió sương

          Ngày qua, ngọn cỏ bên đường

Bước đi bước để bước vương dấu giày

          Ngày qua, chiếc lá vàng bay

Rụng rơi mấy lá, vàng bay lá vàng

          Ngày qua, mây gởi lên ngàn

Trăng sao mờ nhạt lang thang phương trời

          Ngày qua, chìm nổi chơi vơi

Hoa trôi man mác, nước trôi hững hờ

          Ngày qua, đã mất bao giờ

Phải chi đừng đến bao giờ ngày qua

          Thì ta còn có bên ta

Thời gian đừng đến, ngày qua sao về

          Ngày qua, như một cơn mê

Bỗng choàng thức giấc, bốn bề đã qua.

           

Kê đầu gối trăng !

          Tháng 5-2005

 

            Cho tôi tìm lại ngày qua

Để trông dĩ vãng đã xa đâu rồi

          Cho tôi tìm lại cuộc đời

Những ngày xưa cũ lên đồi rêu phong

          Cho tôi tìm lại bên dòng

Thuyền xa bến nước còn mong đôi bờ

          Cho tôi tìm lại giấc mơ

Khi đang ngái ngủ vật vờ đêm qua

          Cho tôi tìm lại mái nhà

Đường xưa lối ngõ ngàn xa đi về

          Cho tôi tìm lại ước thề

Những khi nào đó còn chưa toại nguyền

          Cho tôi một giấc ngủ yên

Để quên tất cả giữa miền hoang vu

          Cho tôi tìm lại thiên thu

Của tôi mãi mãi mặc dù chưa qua

          Cho tôi tìm giãi ngân hà

Có vì tinh tú ngàn xa chưa về

          Tay ôm giấc điệp mân mê

Vầng trăng nghiêng bóng nằm kê gối đầu

          Canh dài tỉnh mộng đêm thâu

Vầng trăng còn đó kê đầu gối trăng.

 

Hoa nở giữa rừng hoang

             Tháng 5-2005

 

Ai có nghe cõi trần gian đau khổ

Ai có nghe người nhân thế mỉm cười

Trên rừng hoang có những đóa hoa tươi

Mọc xen kẽ giữa cỏ cây hoang dại

 

Đời đau khổ bỡi phù du thành bại

Đời còn vui bỡi dạo bước nhân gian

Đem tin yêu đắp vá những bẽ bàng

Mang hy vọng gắn hàn trên đổ nát

 

Trong tiếng khổ vẫn còn nghe tiếng hát

Trong niềm đau vẫn vang vọng lời ca

Để nhân sinh sống nổi cảnh ta bà

Cho con người vượt nhiều phen gió bụi

 

Thác róc rách trên đèo heo hóc núi

Nước khơi nguồn chìm nổi giữa lòng khe

Áo gấm kia lại còn bọc vải the

Còn gai bố lại chai sần rách vá

 

Đường khổ ải hãy trèo lên dốc đá

Nhặt tiêu điều cho hết những tàn khô

Khơi rộng thêm cho thư thả ao hồ

Để giao tiếp với suối nguồn sông biển

 

Đất bao la cản ngăn chi giới tuyến

Trời bao la chia cắt chi tầng không

Hãy nhìn kia cái giá buốt mùa đông

Vẫn còn ấm lửa hồng trong nắng hạ.

 

Đường dài, nào có ngại chi !

           Tháng 5-2005

 

            Ngồi yên một cõi lặng thinh

Sao nghe đến cả đời mình xưa nay

          Đường đi nhìn lại thương thay

Rêu mờ còn giữ bóng này chưa tan

          Thương không cát bụi bên đàng

Còn ghi dấu vết thời gian chưa mòn

          Bóng chiều mở cửa hoàng hôn

Ráng chiều còn nán ửng son lưng trời

          Tầng không đỡ ánh sao rơi

Còn in ánh xẹt sáng ngời mà chi

          Tôi chưa quên những bước đi

Hỏi chi còn nhớ đến khi bước về

          Núi đồi nào nhớ sơn khê

Dòng sông nào nhớ bờ đê đôi bờ

          Như tôi còn nhớ tuổi thơ

Đến nay cũng nhớ dầu phơ mái đầu

          “Qua cầu ngả bóng bên cầu”

Nước đi đi mãi nhịp cầu còn ghi

          Xanh xanh mây nước xanh rì

Thời gian nào hỏi những gì thời gian

          Lặng yên không một âm vang

Nhưng tôi nhớ mãi trên đàng tôi đi

          Đường dài, nào có ngại chi !

 

Chim ơi, như một giấc mơ !

            Tháng 5-2005

 

Có con chim nho nhỏ

Bay ngang qua lưng trời

Hót lời ca ríu rít

Chim đã bay đi

Mất hút xa mờ

Hư không nào có hững hờ

Chim bay nào lưu dấu tích

Nhưng tâm trí tôi

Như một cái máy, tinh vi mắc xích

Nhìn khung trời, vẫn còn thấy bóng chim

Đi vào một cõi lặng im

Còn in dấu vết bóng chim xa mờ

Này con chim nhỏ ngu ngơ

Về đâu để tiếng ơ hờ tầng không

Chợt nghĩ cõi hồng

Vô tình chi lạ

Bao sinh vật hiện sinh chi tá

Tựu thành hình tán sẽ về đâu

Thà như mấy lớp biển dâu

Phù du tán tụ rầu rầu tang thương

Biển dâu nào có tơ vương

Tang thương nào có tư lường biển dâu

Sinh vật lại có cái đầu

Lại sinh cảm xúc lại xâu lưu tình

Nào như cát bụi tựu hình

Vô sinh vô cảm vô tình nào đau

Này chim hôm nọ qua mau

Tôi nghe không phải bờ lau bên đàng

Tiếng chim nho nhỏ còn vang

Bay đâu về tận miên man cuối trời

Hồng trần thắm những đầy vơi

Ai hay cơ cảm cuộc đời phù sinh

Chợt nghe tiếng gọi bên mình

Hữu vô tri giác tử sinh hai bờ

Chim ơi, như một giấc mơ !

 

Tự chiếu rọi mình !

             Tháng 5-2005

 

Tôi muốn thắp ngọn đèn khuya leo lét

Ngồi một mình nói chuyện với đêm thâu

Để lắng nghe những tiếng nói tinh cầu

Lần mò tới tận hoang mờ ốc đảo

 

Tôi tự vẽ cho riêng mình độc đạo

Hướng âm thầm khép kín nẻo tâm tư

Chốn trần gian luôn giỡn mặt hậm hừ

Rồi lại trách cuộc đời không tri kỷ

 

Nén góc cạnh để tô màu thẩm mỹ

Đè chông gai để bôi phết trơn tru

Lừa dối mình qua mặt những cái ngu

Cho thiên hạ không còn ai hiểu biết

 

Lòng trống rỗng, nhưng, một hầm bí mật

Kết giao lưu, nhưng, một lũy bao quanh

Khi một mình đếm lại những tròng trành

Nhưng bản ngã, vì mình, không bỏ cuộc

 

Chính ngươi, sợ rọi pha ngọn đuốc

Chính ngươi, đã hổ mặt nhà ngươi

Thì tại sao lại trách cứ cho người

Nếu họ hiểu dễ gì ngươi sống được

 

Tôi nhắm mắt nhìn khung trời phía trước

Tôi thu mình ngó lại quãng đường qua

Đã như thế thì đứng có kêu ca

Đèn khuya khoắc nhìn nhà ngươi rúng rẩy !

 

Còn đó cơn mê !

                     Tháng 6-2005

 

            Ngày  mai băng giá lên ngôi

Bên dòng chuyển hóa lở bồi tang thương

          Xác xơ cát bụi bên đường

Nắng mưa tàn tạ gió sương tiêu điều

          Ngày mai như tiếng vạc kêu

Lâu lâu vẳng tiếng quạnh hiu cuối trời

          Mịt mờ ảo ảnh chơi vơi

Nổi trôi bèo bọt trùng khơi sóng cồn

          Ngày mai rũ bóng hoàng hôn

Đường xưa còn có lối mòn đi qua

          Chân trời một góc sương pha

Vấn vương giả huyễn la đà bèo mây

          Ngày mai buông thả đôi tay

Cho hay còn mất đong đầy mà chi

          Khép hờ một khóe bờ mi

Nhìn trong cát bụi còn chi phong trần

          Ngày mai vẽ nét phù vân

Móc tranh phù thế treo tầng phù sinh

          Trần gian chiếc bóng vương hình

Nhân gian bỏ ngỏ tử sinh đi về

          Ngày mai, còn đó cơn mê !!!