|
|
||
|
|
|
10 bài Hoa Đạo Pháp – 09 01. Nào có nghĩa một vành cong trời đất 02. Ta đây hiện hữu vô cùng 03. Tôi phải chết 04. Tôi phải sống 05. Phải biết sống và b́nh yên vững sống 06. Mười năm kỷ niệm Chùa Giác Nhiên 07. Một cái nhíu mày, nát hai huyễn tượng 08. Ta đang sống nghĩa là ta sẽ chết 09. Dù cát bụi hay là tôi, vẫn thế ! 10. Sống, biết sống và phải sống *****
Nào có nghĩa một vành cong trời đất ! Tháng 03-2005
Trời đất rộng nhưng ḷng người sao hẹp ? Bỡi riêng tư vị kỷ phủ sâu dày Bỡi túi tham không đáy cỡi trên mây Bỡi ham hố lợi danh đeo quá nặng
Hay lại bảo, sức con người có hạn Trời rỗng không nên rộng răi bao la Đất mênh mông nên nào nghĩa tiểu đa Người bé nhỏ th́ làm sao sánh được
Bỡi trần thế, nên thế trần triền phược Bỡi thế nhân, nên nhân thế khổ đau Ḷng âm u nên chất chứa đủ màu Làm rách nát mảnh tâm hồn trong trắng
Sống vị ḿnh, ḷng nhân từ trống vắng Sống vị người, ḷng rộng mở thênh thang Sống thanh cao, quí hơn ngọc hơn vàng Sống ích kỷ, nặng tiền, sanh tệ bạc
Ḍng đời, là một bản trường ca, ca hát T́nh đời, là cung nhạc t́nh tự yêu thương Sao không đi trên đại lộ đường trường Mà lại bước nẻo quanh co nhỏ hẹp
Ḷng rộng mở th́ nào ai khép được Hồn thanh cao, nào ai nỡ chối từ Hăy nh́n kia, cho cùng tận thái hư Nào có nghĩa một vành cong trời đất !!!
Ta đây, hiện hữu vô cùng ! Tháng 03-2005
Trông qua chiếc bóng thời gian Ta xin nh́n lại trên đàng ta đi Trông qua mấy nẻo kinh kỳ Ta xin nh́n lại, c̣n chi đến giờ Cuộc đời như một giấc mơ Nổi trôi từng đoạn trên bờ phiêu du Trăng mờ v́ khuất mây mù Chợt nghe tiếng vọng thiên thu giật ḿnh Từ trong cát bụi tử sinh Ta xin nhớ lại bóng h́nh của ta Từ trong tỉnh mộng đêm qua Ta xin nhớ lại quê nhà xưa nay Nghe không tiếng vỗ bàn tay Một bàn tay vỗ mặt mày nát tan Vỡ toang, chấn động ba ngàn Mười phương thế giới chưa tràn chân lông Huyễn sinh c̣n nhẹ hơn bông Vô sinh c̣n nhẹ hơn ḍng tử sinh Như ta nói chuyện với ḿnh Như bóng nói chuyện với h́nh, vô chung Ta đây, hiện hữu vô cùng !
Tôi phải chết ! Tháng 03-2005
Tôi phải chết, cố nhiên, ai cho sống Dù có cho cũng chẳng sống nổi mà Khi tấm thân đă đến chỗ trầm kha Dù cho sống cũng lắc đầu, muốn chết
Tôi phải chết, v́ cuối đời, thấm mệt Đă bao năm đập dũa biết bao lần Nên tiêu điều, tàn tạ cả tấm thân Sống không nổi, làm sao mà chẳng chết
Tôi phải chết, đúng rồi, sống chi mệt Đến cuối đường kết thúc mọi lối đi Nằm ́ thêm, khốn khổ, chớ ra ǵ Dứt cái một, ĺa đời, cho sướng quách
Tôi phải chết v́ châu thân ĺa mạch Sức không c̣n mà lực cũng tiêu ma Như mũi tên đă đi đến cuối đà Nên chúi mũi cắm đầu lao xuống đất
Tôi phải chết có nghĩa là sẽ mất Sống không xong khi chết bảo sao c̣n Nhưng trong đời sẽ có những cái hơn Danh, ô danh, và c̣n ai nhắc nhở
Tôi phải chết để đi vào muôn thuở Cùng nhân gian sẵn một lối đi về Cả một đời c̣n ǵ nữa mải mê Cho chật đất và trần gian choáng chỗ
Tôi phải chết v́ tôi cần phải chết Bụi đă tàn mà cát cũng tiêu sơ Tôi phải đi, ḱa, cát bụi đang chờ Đón cái mới và ngày mai xuất hiện.
Tôi phải sống ! Tháng 03-2005
Tôi phải sống, hẳn chưa, không thể được Dù có cho, nào đă đến trăm năm Đường c̣n dài, đă vội vă nằm lăn Bảo mở mắt nh́n đời, không động đậy
Tôi phải sống, thật không, chưa hẳn vậy Kiếp trăm năm đếm thử được mấy người Từ xưa nay, chưa kịp đến mấy mươi Đă thứ lớp chen chân chầu thiên cổ
Tôi phải sống, cố nhiên, ai đánh đổ Cứ sống đi, phải sống, đó là quyền Cứ sống đi, và sống, lẽ tự nhiên Cái Quyền Sống, thiêng liêng, ai dám động
Tôi phải sống cỡi phù sinh vào mộng Ôm mơ màng nói chuyện với chiêm bao Bách niên ư, huyết ẩm tại Vườn Đào Nghĩa cao đẹp nhưng câu thề chưa vẹn !
Tôi phải sống bỡi dương trần đă vén Bức màn nhung treo giá đổi tử sinh Mỗi thế nhân trôi nổi bước đăng tŕnh Bồ hóng phủ rong rêu thêm mấy lớp
Tôi phải sống để nếm mùi tan hợp Cho hợp tan ủ mặt nét tang thương Cho đắng cay sắt cạn nước đoạn trường Nhưng phải sống làm sao cho ư nghĩa
Chiếc bào ảnh trắng xanh vàng đỏ tía Kiếp nhân sinh lăn lộn bạc sắc màu Sống làm sao để lại bóng đêm thâu Ghi một điểm nhạt nḥa ḍng huyễn hóa.
Phải biết sống, và b́nh yên vững sống ! Tháng 03-2005
Tôi c̣n nhớ, những ngày xưa mẹ nói Khi lớn lên đối mặt với trường đời Dù làm ǵ vẫn chừa lại một nơi Sống có hậu lương tâm nghe không thẹn
Khi ra đi như đ̣ ngang rẽ tuyến Băo tố nhiều chỉ mong được tồn sinh Một ra đi theo định hướng đăng tŕnh Phải đón nhận thế trần phiêu lưu lắm
Đời sẽ thấm ngọt, bùi, chua, cay, mặn Càng bước đi càng thêm thấm thật nhiều Làm bao nhiêu càng đón nhận bấy nhiêu Càng thấu hiểu những ǵ xưa mẹ nói
Áo mặc qua đầu, làm sao qua khỏi Gội gió sương làm sao tránh phong trần Nhưng làm ǵ, phải nhớ giữ đức nhân Th́ sẽ dễ tựa nương ḥa điệu sống
Vũ trụ mênh mông, lưới trời lồng lộng Vạn vật cùng chung, dưới ánh mặt trời Như thể châm ngôn, đâu phải chuyện chơi Lại c̣n ṭa án lương tâm chế ngự
Đạo nghĩa, là một lâu đài dinh thự Đức nhân, là kiền thạch trụ ba chân Mỗi hành vi, nghĩ kết quả, lượng phân Lưỡi phải uốn bảy lần trước khi lên tiếng
Cùng cực tất biến Thái cực tất suy Duy nhất an vi Tại trung hữu lộ
Khổ, phải khổ, và nếm mùi gian khổ Lạc, phải lạc, và nếm vị lạc an Người trần gian không nên sợ thế gian Phải biết sống, và b́nh yên vững sống.
10 Năm Kỷ Niệm Chùa Giác Nhiên Thành phố Auckland-Tân Tây Lan Ngày 02&03 Tháng 04-2005
Giác Nhiên Tự Viện ngát hương thiền Đất khách hồi quan, hướng tổ tiên Lữ thứ phiêu du, qui cổ thọ Nhất khuynh Thánh Đức, Nhị khuynh Hiền
Giác Nhiên kỷ niệm lễ mười năm Gian khó dần qua, đổi khó khăn Kẻ của người công cùng góp sức Bước đi nhè nhẹ dưới trăng rằm
Mười năm rồi đó đă trôi qua Đạo vị an nhiên tỏa mọi nhà Cùng ướp sen vàng hương thắm nhụy Bùn lầy đầy ắp những trầm kha
Đời, sống dễ coi, đă khó rồi Đạo, con đường ngược, khó th́ thôi Trầm luân, không lẽ luân trầm măi Gánh cả đôi vai, sáng đạo-đời
Như vậy, mười năm có nghĩa ǵ Hai mươi năm nữa chẳng hề chi Và bao năm nữa, luôn c̣n măi Mạng mạch muôn đời, nhớ kỹ đi
Nh́n lại ngày qua ôn kỷ niệm Ân đền nghĩa đáp thật thâm sâu Mưa nhuần pháp vũ mười phương gội Phật Đạo tùy duyên hóa nhiệm mầu.
Một cái nhíu mày, Nát hai huyễn tượng Tháng 04-2005
Thời gian không vắng Không gian không không Đi giáp mấy ṿng Đường tṛn không kín Cây xanh non, chưa trổ bông, nào lo trái chín Thuở b́nh minh, chưa hé nắng, nào ngại bóng chiều Chờ đêm khuya, gơ từng tiếng nguyên siêu Để đánh thức cơi âm u mở cửa Thiên Thần an giấc điệp, kê đầu gối tựa Hồn ma chập chờn bay, ảnh hiện sắc thân Đưa tay nắm bắt phù vân Xây đài trên gác phong trần ném chơi Ra đứng giữa trùng khơi Cỡi phong ba chận sóng Ra đứng đầu tiếng vọng Khép chặt mọi thinh âm Chợt nghe tiếng th́ thầm Của trùng trùng vạn hữu Nhận diện những vi sinh chưa tựu Điểm mặt những bóng dáng đă thành Gom góp từng hạt bụi vờn quanh Hỏi có ǵ liên hệ Nếu ngậm câm, giáng một chùy vụn vỡ Nếu mở lời, giộng một búa thất kinh Cơi hư vô, bỗng choáng váng, giật ḿnh ! Chốn hư huyễn, bỗng rụng rời, nín thở ! Này, này, đừng cắt cớ Lộ huyền bí xưa nay Một cái nhíu lông mày Nát tan hai huyễn tượng.
Ta đang sống, nghĩa là ta sẽ chết ! Tháng 6-2005
Ta đang sống nghĩa là ta đang chết Mỗi ngày qua là chết mất một ngày Mỗi chiều qua là bóng ngả về tây Cuộc đời ta đang dần dần ngắn lại
Trong tự thể đột sinh và đột thải Những huyết cầu hồng bạch xô xát nhau Những kháng sinh đối kháng kịch ê đầu Một thành lũy phủ che bao khí độc
Ở bên ngoài đối diện nhiều hiểm hóc Mọi sắc trần trơ trụi băi phù sa Mọi khổ vui náo động tựa chớp ḷa Để công phá một trận đồ tử thủ
Thời xuân trẻ dễ dàng trong pḥng ngự Lúc già nua dù có mấy viện binh Nhưng cổ thành đă tàn lực, rung rinh Chẳng mấy chốc, đầu hàng vô điều kiện
Ta đang sống là lâm vào trận tuyến Không tấn công, chỉ củng cố dự pḥng Một thời gian rồi cũng phải đi đong Ta đang sống nghĩa là ta sẽ chết.
Dù cát bụi hay là tôi, vẫn thế ! Tháng 04-2005
Ngó lên trời th́ trời cao lồng lộng Ngó xuống đất th́ đất rộng thênh thang Trong phút giây tôi bỗng thấy bàng hoàng Nghĩa lư ǵ một tấm thân bé nhỏ
Nh́n thỉ chung bóng thời gian bỏ ngơ Nh́n mông mênh bóng không gian vô cùng Nh́n huyễn sinh tôi bỗng thấy hăi hùng Sống và chết khác nhau bằng hơi thở
Cát bụi nào tạo ra tôi đây chớ H́nh hài nào tạo vóc dáng của tôi Một ngày kia khi cơi sống hết hơi Th́ cơi chết không mời tôi vẫn tới
Sống với thân hư huyễn c̣n tạm gọi Chết lặng câm th́ h́nh tướng ra sao Tôi là ai làm sao biết được nào Hay rỗng không mà thật ra tôi có
Thế th́ chết đâu phải là bỏ xó Sao bảo rằng cát bụi sẽ tiêu ma Không từ không tôi vẫn có đấy mà Cơi vô h́nh cũng hay hay chứ nhĩ !
Cơi hữu h́nh nhưng thật ra mộng mị Vào nhân gian nên đón nhận thân người Mượn h́nh hài cát bụi thấy vui vui Dù bé nhỏ vẫn là tôi, có mặt
Ngó lên trời, ḱa, trăng sao vằng vặc Ngó xuống đất, ḱa, vạn vật vô cùng Tôi là tôi từ vô thỉ vô chung Dù cát bụi hay là tôi, vẫn thế !!!
Sống biết sống, và phải sống! Tháng 04-2005
Trong nhân gian không có quyền xúc phạm Chỉ nâng niu, trân trọng người với người Chỉ trao nhau tŕu mến với nụ cười Cho t́nh đời không có nhiều ngăn cách
Trong nhân thế t́nh nhân gian chuyển mạch Người với người kêu tiếng gọi t́nh thương Hăy tránh đi những đổ nát thê lương Cùng dung thứ đừng gieo chi thù hận
Cuộc nhân thế lọc đi bao cặn bẩn Để tâm hồn biết hướng thượng vươn lên Giữa đất trời cao rộng quá, thênh thênh Đừng ích kỷ hẹp ḥi trong vũng tối
Ḍng chuyển hóa biết tô bồi đổi mới Theo thời gian ngày thêm một tốt hơn Đừng nhùng nhằng bên vết cũ lối ṃn Đứng giậm chân dưới tường thành cổ hũ
Nếu biết sống cuộc đời bao kỳ thú C̣n nếu không nhân thế kiếp đọa đày Một ngày kia khi nhắm mắt buông tay Cũng trả lại trần gian cho nhân thế
Mọi ḍng sông đều tuông ra cửa bể Mọi con đường đều có đích để đi Ai v́ ai ai như thế ai v́ Sống biết sống sống trong đời phải sống !
|