|
|
||
|
|
|
10 bài Hoa Đạo Pháp - 08 – 01. Ta nhủ ḿnh nghe 02. Không biết sống nghĩa là xuân đă chết 03. Sám hồi đầu 04. Con người phiêu bạt 05. Ta xin góp mặt cuộc đời 06. Vén lau lách bên bờ rêu sỏi đá 07. Đời ta từ đó ! 08. Vô âm, cất tiếng thành lời 09. Tử thần đang ở đâu ? 10. Chết sẽ c̣n hay mất ? ------------------------------
Ta Nhủ Ḿnh Nghe ! Tháng 12-2004
Một kiếp phong sương trên đường gió bụi Quăng đường dài đă mấy chục năm qua Bước nhiêu khê len lỏi bước trầm kha Đi đi măi giữa cuộc đời muôn mặt Có những đêm về Trăng sao vằng vặc Thu ḿnh góc nhỏ Gát cửa cô liêu Quăng đường đi, đă làm được ǵ, c̣n lại bao nhiêu Tay vắt trán, dơi mắt nh́n đời, sức cùng lực kiệt Ngày mai chưa đến Một trời biền biệt Quá khứ dần qua Bỏ lại sau lưng Đèo vi vu, gió hú nửa chừng Chiều xuống dốc, cuối đời chưa thỏa Trông đêm tối có những v́ sao sáng tỏa Băi cát vàng có những hạt cát trắng tinh Ngẫm gần xa rồi lại ngẫm tới ḿnh Gần hết một đời, không ra sao cả Có những loài hoa, ươm hương hữu xạ Cây cỏ bên đường cũng được thơm lây C̣n riêng ta, chẳng có chút mảy may Vậy mà đứng giữa trời chi chật đất Tiếng dế nỉ non, xa đưa lây lất Đời ta vô hại, cũng có lợi mà Cây cỏ điêu tàn mới nổi lá hoa Sao lại bảo bùn đen không nghĩa lư Ta phải sống cho đời c̣n ư vị Khi nằm yên th́ buông xả chẳng sao Trời c̣n ông thấp ông cao Đất c̣n lồi lơm chớ nào phẳng phiêu Có thô mới quí mỹ miều Có thiển mới thấu những điều cao xa Có cửa th́ mới có nhà Có bờ lau sậy có phà qua sông Đời ta, có, c̣n hơn không !!!
Không biết sống, nghĩa là Xuân Đă Chết ! Tháng 12-2004
Không ai chờ mà sao xuân vẫn đến Không ai tiễn mà sao xuân vẫn đi Thử nh́n xem xuân có nghĩa là ǵ Cho xuân đến, xuân đi, xuân tàn, xuân rụng
Trong ước vọng có nghĩa là xuân mộng Trong tin yêu có nghĩa là xuân mơ Trong xa xôi có nghĩa là xuân chờ Trong ngóng trông có nghĩa là xuân đợi
Xuân đang đến cho người người khoe áo mới Xuân đang về cho ai ai cũng dấu nụ cười khô Cho cỏ cây, hoa lá đồng hẹn bao giờ Cùng rực rỡ, khoe muôn màu muôn sắc
Cùng nhau đón khi xuân đang có mặt Cùng nhau vui khi có sẵn xuân về Cùng nhau mừng cho ước vẹn xuân thề Cùng nhau chúc cho thềm xuân tươi đẹp
Thời gian hỡi, ḷng xuân đâu có hẹp Không gian ơi, nụ xuân đâu có tàn Mỗi một mùa khi tuần tự băng ngang Th́ xuân đến, và xuân c̣n măi măi
Xuân c̣n đó, xuân đi, xuân trở lại Cho lá hoa thay màu mới đeo cành Cho khung trời cùng vần vũ tươi xanh Cho nhân thế niềm tin yêu hy vọng
Xuân đang đến, gió xuân về lồng lộng Xuân đang đi, mang hương sắc phai tàn Cho muôn loài cùng sống cơi trần gian Biết trân quư, ươm mầm cho nhựa sống
Xuân là xuân, cho thềm xuân hoa mộng Xuân là xuân, cho xuân thắm hoa cười Xuân là xuân, cho xuân của mọi người Không biết sống, nghĩa là xuân đă chết !
Sám Hồi Đầu !
Đệ tử chúng con ngay từ độ Cơi huyền vi mở cửa sắc không Đă đeo mang nghiệp dĩ chất chồng Trôi lăn măi sáu đường sinh tử V́ ba độc không ngăn điều dữ V́ ngă nhơn xa lánh điều lành Nên mê mờ trí giác tinh anh Trầm luân măi đêm dài tăm tối Đường thánh đức thênh thang không tới Nẻo chúng sinh nghẽn lối lại về Măi hơn thua tranh chấp muôn bề Gây oan nghiệt đọa đày gian khổ Nay nhờ được đạo mầu tỏ ngộ Ban Đức Từ hóa độ mười phương Chúng con nương đạo lư chơn thường Chắp tay nguyện trước đài Điều Ngự Chúng con nguyện xa ĺa đường dữ Chúng con nguyện dứt nẻo vô minh Đă từ lâu quên mất tánh linh Xin sám hối hồi đầu bỉ ngạn Chúng con nguyện đạo vàng tỏa rạng Hoa Vô Ưu bừng nở nơi nơi Hoa Từ Bi thơm ngát muôn đời Cứu chúng sinh trong đường lục đạo Bồ Tát nguyện, noi gương uyên áo Bồ Tát hạnh, ǵn giữ tinh chuyên Vận Vô Tâm đi khắp mọi miền Dụng Diệu Hữu hoằng khai Phật đạo Chúng con nguyện Mười phương Tam Bảo Nhủ thùy từ phổ chiếu an bang Nhủ thâm ân chấn tích trùng quang Đại Thánh Đức, từ bi gia hộ.
Con Người Phiêu Bạt Tháng 01-2005
Hận một kiếp bốn phương trời ngang dọc Cả cuộc đời chưa thỏa mộng Nam Kha Đèo vi vu tàn cát bụi sương pha Đồi heo hút mờ phong trần bạc trắng
Biển thăm thẳm đùa trời xanh tĩnh lặng Núi thâm u cợt huyền bí hoang vu Bỗng ta nghe một tiếng vọng mịt mù Làm tan vỡ khoảng chân không ngái ngủ
Vẽ thành bóng một con người du thủ Cỡi rong rêu cùng vũ trụ đi hoang Giữa khung trời vạch một nét đường ngang Cuối góc biển chắn một lằn lối dọc
Bóng thời gian tan chiều dài điểm mốc Bóng không gian vỡ cát bụi truy phong Bầu trời xanh, đâu phải măi xanh trong Làn mây trắng, chưa pha màu tiết đọng
Nẻo phiêu du bung đôi tay chèo chống Chốn xa mờ dẫm sỏi đá bước chân Đầu đội trời h́nh theo bóng nương thân Chân đạp đất một đời đi chưa đủ
Chốn hồng hoang cành mai c̣n điểm nụ Băi tiêu ma rơi hạt bụi chưa tan Giữa đất trời cao rộng quá, thênh thang Nên ta măi là con người phiêu bạt.
Ta xin Góp Mặt Cuộc Đời ! Tháng 02-2005
Ta xin đỡ bóng hoàng hôn Ráng chiều chậm xuống, đêm hôm chậm về Ta xin rút ngắn lê thê Cho mong được vẹn, cho thề được trông Ta xin thu nhỏ số không Cho ai cũng có thành công trong đời Ta xin khép lại biển khơi Cho thuyền cập bến, không trôi xa bờ Ta xin chận lại ước mơ Biến thành sự thật nên thơ cho người Ta xin mở cửa đẹp tươi Cho người nhân thế mỉm cười trần ai Ta xin lấp những chông gai Tang thương đă lắm dặm dài gió sương Ta xin mở những con đường Sơn khê thôi khó, b́nh thường đi qua Ta xin lợp lại mái nhà Thời gian mục nát đẫy đà nắng mưa Ta xin đếm những sao thưa Mập mờ xa tít, cho vừa bóng đêm Dù cho một chút ấm êm Đừng đem đổ xuống dưới thềm giá băng Dù cho một ngọn hải đăng Đừng vùi tắt ngấm cản ngăn đi về Sông dài mới biết bến mê Biển sâu mới biết bốn bề khó qua Cuộc đời, ḿnh cũng có ta ! Cho ḿnh góp mặt cùng ta cuộc đời. Vén lau lách, bên bờ rêu sỏi đá ! Tháng 02-2005
Vén lau lách để t́m đường vẽ lối Vạch chông gai để dọ dẫm bước đi Ở phía trước, cả khung trời mời gọi C̣n lân la ái ngại để làm ǵ
Chân không bước đến ngày tàn cũng mỏi Tay không làm cũng yếu lúc già nua Bóng thời gian dù âm thầm không nói Nhưng rong rêu cát bụi ngọn gió lùa
Ḱa sỏi đá đă phô bày ghềnh láng Nên đường đời nào bằng phẳng riêng ai Cơi phù thế vốn thiên h́nh vạn trạng Nên cuộc đời phải đối diện chông gai
Mới sinh ra, đâu hẹn ngày hẹn tháng Đâu sẵn vinh quang, phú quí, giàu nghèo Ai chọn bọc điều, hũ đường, chĩnh nếp Chốn cô cùng, gian khó, để cho ai
Mới sinh ra, tự riêng ḿnh độc đạo Nẻo đi về vẽ theo lối rêu xanh “Thiện ác đáo đầu chung hữu báo” Dù ra sao, cũng cây cỏ ngậm vành
Có tiểu nhân mới biết người quân tử Có thấp hèn mới rơ mặt trượng phu Hướng tương lai, nh́n hôm nay, quá khứ Muốn thanh cao th́ phải thoát âm u
Đă sinh ra th́ ai ai cũng sống Đều cùng chung một kiếp cơi diêm phù Nhưng phải sống và cho đời hy vọng Chứ đừng đem băng giá rải hoang vu
Vén lau lách bên bờ rêu sỏi đá Vạch cho đời soi rọi những tấm gương Sống và chết có nghĩa ǵ đâu tá Đều tan hoang theo khúc nhạc nghê thường.
Đời ta, từ đó, vậy mà ! Tháng 02-2005
Ta xin mở cửa ngàn xa Để xem h́nh bóng của ta nơi nào Ta xin nhặt những hư hao Để xem dấu vết hôm nào ở đâu Ta xin kết lại nương dâu Để xem tan hợp mấy màu hợp tan Ta xin vén lớp mây ngàn Để t́m sao lạc lang thang cuối trời Cuộc đời như những tṛ chơi Mà sao khổ ải cho người trần gian Cuộc đời như những âm vang Mà sao réo rắt cung đàn thế nhân Gió sương mấy lớp phong trần Biển dâu mấy lớp phù vân đi về Ta xin giải những cơn mê Để cho ước hẹn lời thề chưa qua Ta xin đỡ bóng trăng ngà Để cho ngấn lá la đà đầu sương Ta xin rũ bóng nghê thường Để cho cuộc sống b́nh thường mà thôi Dù ta ở tận xa xôi Hay như tiếng vọng bên đồi hoang vu Dù ta ở tận mịt mù Hay như tiếng nhạc thiên thu không lời Dù xong một kiếp trong đời Không xong một kiếp của người trần gian Dù cho một tiếng âm vang Hay không một tiếng trên đàng ta đi Rồi ta chẳng hẹn ước ǵ Cuộc đời muôn hướng ta đi muôn trùng Khi nào kết liễu vô chung Th́ ta kết thúc điểm cùng với ta Đời ta, từ đó, vậy mà !
Vô âm, cất tiếng thành lời ! Tháng 03-2005
Từ trong một cơi đi về Ta nh́n huyễn tượng chưa hề chia xa Từ trong một cơi ta bà Ta nghe sinh tử là nhà thế nhân Từ trong vạn hữu phù vân Ta t́m cát bụi lựa lần mà đi Nghe không một cơi huyền vi Hóa đài lân thể li ti tạo thành Nghe không nhất dạ điểm canh Hồ thu bóng nguyệt nghiêng vành trăng soi Cho hay nay lở mai bồi Lở thời vun lại, bồi thời lở ra Sinh thời phù thế là nhà Tử thời cát bụi cùng ta trở về Ô hay bùng vỡ cơn mê Leo đồi huyễn mộng vỗ về ta chơi Vô âm, cất tiếng thành lời !
Tử Thần, đang ở đâu thế nhĩ ! Tháng 03-2005
Này Tử Thần, đang ở đâu thế nhĩ ! Ngươi là đàn ông hay là đàn bà Vốn thật t́nh nên tôi muốn hỏi qua Để dễ bề khi mở đầu vào chuyện
Trong thiên hạ xưa nay đều bắn tiếng Sống không sao mà chết tại Tử Thần Khi nhà ngươi đă bắt họ theo chân Chỉ có chết chớ hết phương cựa quậy
Nghe như thế nhưng tôi chưa có thấy Nghe th́ nghe như thiên hạ đồn rằng Chứ lạnh tanh như giá tuyết đóng băng Tôi không thấy nhà ngươi ra sao cả
Tôi muốn hỏi v́ tôi nghe thấy lạ Nếu linh thiêng ngươi hăy nói cho nghe Như tôi đây, khi nào chết vậy hè Nếu có giỏi th́ cho tôi biết trước
Hay “thiên cơ bất khả lậu”, không được ! Nếu nói ra, c̣n ǵ nữa, thiên cơ ! Hay bày ra những huyễn hoặc mập mờ Để dọa nạt cho người đời khiếp sợ
Không có hỏi chơi đâu, đừng tưởng bở Này Tử Thần, có thật có hay không Hay vẽ vời ba cái chuyện lông bông Vốn không biết nên bày tṛ vớ vẩn
Suy nghĩ đi, rồi cho tôi tiếp cận Hay hiện h́nh nói thật cho tôi hay Nếu hay hơn, cho thấy cả mặt mày Thôi chấm dứt và chào nghe, Thần Tử !!!
Chết, sẽ c̣n hay mất !!! Tháng 03-2005
Hăy t́m hiểu, chết sẽ c̣n hay mất ??? Hăy nh́n xem sự việc ấy thế nào Một trăm năm chẳng có nghĩa là bao Cơi trần thế hỏi ai không có chết ???
Nếu bảo chết là không c̣n ǵ hết Thân trả về cát bụi thế là xong Hỏi thỏ mấy sừng, hỏi rùa mấy lông Ta chưa chết th́ làm sao nói được
Thế tại sao không nh́n về phía trước Dùng chuyện xưa để nói đến chuyện nay Dùng chuyện nay để nói đến chuyện mai Để sự thật hiển bày cho ra lẽ
Nào Bố Đại Ḥa Thượng từng hiện thế Nào Quán Âm cứu độ cỡi vầng mây Nào Mẹ Maria cứu tế khắp đó đây Có tạm đủ cho chúng ta tin tưởng
Thêm chút nữa để nh́n vài hiện tượng Ai đă từng xem “lên cốt xuống đồng” Ai đă từng xem “ma nhập hốt hồn” Ai đă từng xem “cầu cơ han hỏi”
Về tôn giáo, ta xin không nói tới Ta chỉ xin đề cập chuyện hiển nhiên Chứ cũng không đá động chuyện Thần Tiên Và cũng không Thiên Đàng hay Địa Ngục
Trong chúng ta ai không từng có lúc Tự vấn riêng, chết sẽ mất hay c̣n Mất, th́ con người như sỏi đá, nào hơn ! C̣n, th́ đi đâu, sao ta không biết
Bỡi chưa chết nên ta chưa có biết Nếu chết rồi ta sẽ biết đi đâu Chưa bước đi vào ngưỡng cửa nhiệm mầu Nhưng khi chết, sẽ c̣n không có mất !!!
|