THƠ


NHẠC


Home

 

 

 

 

10 bài Hoa Đạo Pháp 07

 

01.  Chiếc bóng theo hình

02.  Tôi còn đó vô cùng

03.  Hư vô một cõi riêng mình

04.  Ngươi là ai đó nhĩ !

05.  Hôm qua em đi lễ chùa

06.  Mai sau dù mất hay còn

07.  Biết mặt mũi ngươi rồi

08.  Bên bờ lau biển động

09.  Mơ màng ôm vũ trụ

10.  Nụ cười điểm hoa

           *****

Chiếc Bóng theo Hình

         Tháng 10 - 2004

 

      Ai đi thơ thẩn bên đàng

Để cho cơ cảm trăng vàng dõi soi

     Ai đi chiếc bóng đơn côi

Để cho mình lại lẻ loi với mình

     Ai đi chiếc bóng theo hình

Để cho đêm vắng nặng tình về khuya

     Bao vì tinh tú ô kìa

Xa mờ lấp lánh để chia khung trời

     Bên bờ cát trắng lở bồi

Mênh mang sóng vỗ nổi trôi vô tình

     Bên hồ bóng nguyệt lung linh

Gợn soi đáy nước in hình lao chao

     Lơ thơ mấy ngọn trúc đào

Phất phơ trước gió xạc xào hồn ai

     Sao Hôm chờ đón Sao Mai

Để trông đêm vắng đã dài đến đâu

     Ai ngồi tựa bóng đầu cầu

Để cho mặt nước rầu rầu tang thương

     Đêm dài đẫm ướt mưa sương

Đường đi đứng lại trên đường ai đi !!!

 

Tôi Còn Đó, Vô Cùng !

                            Tháng 12-2004

 

Cửa hư vô vẽ hai chiều đóng mở

Ngõ đi về dệt hai hướng có không

Đường tử sinh, một bóng hình nín, thở

Nẻo luân hồi, một dấu vết đi rong

 

Biển mênh mông nên trùng dương dậy sóng

Nước vô bờ nên cứ cuốn trôi đi

Mây lang thang nên bay bay lồng lộng

Gió vô tình nên thổi nhẹ vu vi

 

Tôi đã đi từ ngày xa xưa đó

Đến ngày sau chưa dừng bước vào ra

Nếu hoang vu, tôi hương hồn tượng đá

Nếu mặn nồng, tôi là lá là hoa

 

Nếu là có, thì đầu nguồn vô thỉ

Nếu là không, thì tận đáy vô chung

Nếu là tử, thì tôi đây, vô vị

Nếu là sinh, thì tôi đó, vô cùng

 

Đi với không, tôi đây là ai đó

Đi với có, ngày mai tôi ở đâu

Trong mênh mông, tôi tấm thân bé nhỏ

Trong hiện hữu, tôi còn đó, nhiệm mầu.

 

Hư Vô, Một Cõi Riêng Mình !

                               Tháng 12-2004

 

      Tôi nghe một cõi tâm tư

Rung lên tiếng vọng xa rồi thời gian

      Tôi nghe một cõi âm vang

Rung lên cung điệu bên đàng chưa pha

      Một thời dĩ vãng đi qua

Mờ mờ ẩn hiện nhường xa hóa gần

      Phong trần mấy độ thương thân

Tang thương mấy độ cũng ngần ấy thôi

      Khi cao cao vút lưng đồi

Khi sâu sâu thẳm lở bồi sương sa

      Khi xao xuyến tận ngân hà

Khi tàn tạ bóng bóng tà tà dương

      Chưa tan giấc mộng nghê thường

Chưa vơi biển động trùng dương gợn hồn

      Đưa tay nắm bắt càn khôn

Thu mình góc nhỏ tựa hòn đảo xa

      Lắng nghe một cõi ta bà

Ba ngàn thế giới chưa tà đầu sương

      Lắng nghe giấc mộng bình thường

Ba sinh mòn mỏi chưa vương đăng trình

      Mập mờ chiếc bóng lung linh

Hư vô một cõi riêng mình, thế a !!!     

 

Ngươi Là Ai Đó Nhĩ !

                          Tháng 12-2004

 

Ngươi là ai đã từ vô lượng kiếp

Đeo theo ta, từng kiếp đẳng đeo hòai

Dù ta thế nào hay thật nhỏ nhoi

Đã trang trải qua nhiều thân cát bụi

Băng đồi dốc ta trèo lên đỉnh núi

Vượt tầng không ta về với muôn ngàn

Nương bọt bèo ta về với mênh mang

Nhặt cát đá ta vẽ hình vô tướng

Chụp ảo giác ta chận đầu huyễn tượng

Tung bụi mờ ta phủ dấu rong rêu

Bặt thinh âm ta về với cô liêu

Ngươi vẫn lộ nguyên hình biến hiện

Mở cửa hư vô

Ngân hà xao xuyến

Đóng nắp càn khôn

Nghẽn lối trăng sao

Ta bung tay ngươi đã vút ngọn sào

Đập cho vỡ hai đầu cây tích trượng

Một, chấm hết, để không còn chân tướng

Hai, phủ đầu, cho vần vũ lăn quay

Ngươi vẫn cùng ta trong mọi mảy may

Nghe ta hỏi, ngươi là ai đó nhĩ !

Cất tiếng hát ngân vang ngàn thiên lý

Mở lời ca rung động cả thiên thu

Ta im bặt, ngươi biến mất cái vù

Ta lộ diện, ngươi xuất đầu, ngạo nghễ !!!

 

Hôm qua Em đi lễ chùa

             Thơ Nhạc * Tháng 12-2004

 

Hôm qua em đi lễ chùa

Dọc đường rơi rụng hơn thua

Thanh không vô cùng thanh sắc

Áo lam em mặc bốn mùa

 

Khói hương mờ tỏa hương trầm

Chắp tay em nguyện lâm râm

Mắt mơ nhìn lên Đức Phật

Đài sen nở cánh thì thầm

 

Điện thờ huyền diệu lung linh

Trầm tư em nguyện riêng mình

Tiếng chuông hòa theo tiếng mõ

Nam mô Đức Phật cầu kinh

 

Hôm qua em đi lễ chùa

Phất phơ tam nghiệp gió lùa

Ngập ngừng tam vô ngưỡng cửa

Đưa em về lại nhà xưa

 

Vườn chùa nở hoa ba cánh

Hương trầm nở sắc ba hương

Vườn tâm nở hoa tám cạnh

Chơn như nở nụ bốn đường

 

Áo lam bốn mùa em mặc

Đạo mầu từ đó em mang

Thanh hương đi về thanh sắc

Đạo mầu còn đó vang vang. 

 

Mai Sau, Dù Có Mất Còn

                        Tháng 12-2004

 

      Tôi từ cất bước ra đi

Tôi không lưu lại cái gì cho tôi

      Ra đi một nét tinh khôi

Đến nay cũng thế chẳng bồi chẳng thuyên

      Mai kia về với diễm huyền

Tôi xin lưu giữ trinh nguyên trở về

      Đường đời trải vạn sơn khê

Khi đeo vách gió khi kè vực sâu

      Tang thương cho trắng mái đầu

Biển dâu cho bạt sắc màu trần gian

      Khổ đau cho thấm cơ hàn

Nhục vinh cho nhuộm bức màn thế nhân

      Bồng bềnh tán tụ phù vân

Nổi trôi đày đọa phong trần xác xơ

      Ra đi từ bấy đến giờ

Có mong chi vẹn có mơ chi toàn

      Một mình thu ốc đảo hoang

Đưa tay thử nắm có còn gì không

      Trống không nhẹ tựa lông hồng

Lặng yên như cõi trời không đi về

      Tôi không giữ mộng trong mê

Tôi không hẹn núi gởi thề cùng non

      Mai sau, dù có mất còn.

 

Biết Mặt Mũi Ngươi Rồi

                      

                               Tháng 12-2004

 

Lật tâm tư để phơi trần chân tướng

Ẩn ở đâu, ngươi hãy hiện nguyên hình

Đừng giở những trò váo váo vênh vênh

Đóng lớp vỏ bề ngoài che thiên hạ

 

Tâm địa ngươi thật ra đâu có lạ

Nhưng tinh khôn ngươi đóng kịch tài tình

Nếu lột trần ai ai cũng thất kinh

Những quỉ kế của nhà ngươi giỏi thiệt

 

Ai hay biết, ai người không hay biết

Nên mới có câu : mắt thánh vải thưa

Tri tâm mà bất biết nói sao vừa

Khốn khổ cho đời mò kim đáy biển

 

Quá thủ thuật, ngươi đã nhiều lão luyện

Trông vóc dáng ngươi, mặt đá mày dày

Ngươi vẫn dửng dưng và sống phây phây

Trước mắt nhà ngươi, ngươi đâu biết sợ

 

Tòa án lương tâm đã từ muôn thuở

Ngươi lừa ai chứ đâu thể dối được mình 

Khi cúi đầu phủ phục trước tánh linh

Ngươi mới rõ những gì ngươi quá quắt

 

Vốn biết ngươi, một con người kỳ quặt

Để xem ngươi tự tung tự tác tới đâu

Ánh sáng lên rồi, bóng tối chìm sâu

Vậy từ nay, ngươi đừng bày thêm nữa !!!

 

Bên bờ lau biển động !

 Thơ Nhạc * Tháng 12-2004

 

Ta muốn nghe tiếng biển về đêm

Cho cứng cỏi mềm lòng sỏi đá

Ta muốn nghe tiếng biển về đêm

Cho lạnh lùng băng giá lên ngôi

Khi hoàng hôn đã khép lại khung trời

Ta lạc lõng vào mênh mông bất tận

Sóng từng đợt gầm gừ phẫn hận

Gió từng cơn lồng lộng lan xa

Ta ngồi đây như một bóng hồn ma

Nghe thăm thẳm reo trùng dương biển động

Ta mất hút vào hư vô trống rỗng

Ta rụng rơi vào bé nhỏ vô cùng

Một tiếng trượng phu

Một tiếng anh hùng

Trông vụn vỡ, có nghĩa gì đâu tá

Sóng vẫn lộng

hỡi trùng dương biển cả

Gió vẫn reo

hỡi gió rít hư vô

Ta ngồi đây như một nắm tàn khô

Trơ cát bụi bên bờ lau biển động

Ta muốn nghe tiếng biển về đêm

Cho tiếng vỗ trùng trùng ngọn sóng

Ta muốn nghe tiếng biển về đêm

Cho mềm lòng một cõi tâm tư

Năm mươi năm nửa kiếp còn dư

Trăm năm sau chưa tàn cát bụi.

 

Mơ Màng Ôm Vũ Trụ

                 Tháng 12-2004

 

Ta nhắm mắt mơ màng ôm vũ trụ

Ta lặng thinh cùng vần vũ trăng sao

Ta đan tay nghe ngọn gió rì rào

Ta đan tâm nghe con quay thôi động

Một cõi mênh mông

Đất trời lồng lộng

Một cõi diễm hằng

Mở cửa huyền vi

Nẻo hồng hoang lên tiếng thầm thì

Ngõ thiên hà dừng chân bỡ ngỡ

Bặt động châu thân

Bặt làn hơi thở

Từng sắc thanh xô đẩy tiếng âm ba

Từng li ti đến cùng tận bao la

Như bèo bọt tơ mành treo đầu gió

Ngàn xưa thế đó

Chuyển mạch khơi nguồn

Ngàn sau cũng rứa

Thỏng cánh tay buông

Mọi hư thực thực hư như huyễn mộng

Cát bụi nào vô tình ứ đọng

Mỗi tụ tan biến hóa hình hài

Cõi trần gian nào khác chốn thiên thai

Mỗi nhân tố đẩy xô đường độc đạo

Máy huyền cơ xảo

Chủ khách làm vì

Nơi ta đi, mà nào đã có đi

Nơi ta đến, mà nào đâu có đến.

 

Nụ Cười Điểm Hoa

 Thơ Nhạc *Tháng 12-2004

 

Tôi đi đóng cửa thời gian

Cho ngày giờ đứng lại

Cho tuổi thơ trẻ mãi

Cho tuổi già chẳng phai

 

Tôi đi đóng cửa không gian

Cho khung trời nhỏ lại

Cho người người gần mãi

Cho tình người nở hoa

 

Tôi đi đóng cửa trần gian

Cho đời thôi đau khổ

Cho ngày mai rạng rỡ

Cho người người an vui

 

Tôi đi ra kéo trùng khơi

Đưa con thuyền vô bến

Thôi bềnh bồng muôn hướng

Thôi trôi nổi mênh mông

 

Tôi đi khép cửa mùa đông

Cho đời thôi giá lạnh

Cho đơn côi vỗ cánh

Cho bếp hồng lên hương

 

Tôi đi ra khắp muôn phương

Vì tình người tôi gọi

Vì tình người tôi nói

Nên xây dựng yêu thương

 

Tôi đi đóng cửa tịch liêu

Cho tan niềm cô độc

Cho buồn tênh đổ dốc

Cho nụ cười điểm hoa.