THƠ


NHẠC


Home

 

 

 

 

10 bài Hoa Đạo Pháp – 06 –

 

01.  Trêu mình thế nhân

02.  Lăn quay con tạo huyễn sinh vô cùng

03.  Nhìn ta cùng hư huyễn

04.  Mở cửa thềm hoang

05.  Mở cửa ngày mai

06.  Phù sinh hằng hiển hiện

07.  Vào cõi nhân gian

08.  Buông tay vô cùng

09.  Ta là ta mãi mãi

10.  Vương hình cát bụi lang thang

            *****

Trêu Mình Thế Nhân !

         Tháng 9 - 2004

 

      Trăm năm làm kiếp con người

Biển dâu khéo vẽ khóc cười tang thương

     Ngàn năm mang kiếp gió sương

Rong rêu khéo phủ bên đường xác xơ

     Đầu ghềnh sóng vỗ ơ hờ

Cuối sông bèo bọt bơ phờ nhấp nhô

     Ngàn xưa sỏi đá phát lồ

Ngàn sau cát bụi còn phô lở bồi

     Đêm dài mơ giấc tinh khôi

Giật mình tỉnh mộng leo đồi điểm không

     Lặng yên vũ trụ mênh mông

Kiếp người nhẹ tựa lông hồng mảnh treo

     Rừng khuya róc rách suối reo

Núi đồi vọng tiếng gió vèo xa đưa

     Trường giang réo gọi chưa vừa

Biển khơi dậy sóng hay chưa sông dài

     Sống mà máu nóng đã phai

Chết đi máu lạnh tuyền đài đem phơi

     Uổng không một kiếp trong đời

Mặt chai mày đá hết lời nỉ non

     Mai sau đừng hỏi mất còn

Hôm nay có tiếc lòng son bạc tình

     Uổng không một kiếp phù sinh

Còn thua gỗ đá trêu mình thế nhân

     Trần gian còn chút đỡ đần

Trơ trơ như phỗng lựa lần mà tru !!!

 

Lăn Quay Con Tạo

Huyễn Sinh Vô Cùng !

      Tháng 9 - 2004

 

      Từ khi cất bước ra đi

Đến nay nhìn lại, còn gì trắng tay

     Thời gian thấm thoát phút giây

Cả đời đếm lại, đến nay còn gì

     Sinh ra vốn chẳng có chi

Từ trong cát bụi huyền vi tạo thành

     Hồng hoang mở khối tinh anh

Mênh mông huyễn tượng song hành cùng tôi

     Dọc đường an lão lên ngôi

Phong sương tuyết nguyệt đỉnh đồi trơ vơ

     Cho hay con tạo hững hờ

Lang thang vạn hữu trôi bờ tử sinh

     Ra đi chỉ có một mình

Trở về cũng chỉ bóng hình mà thôi

     Nhân gian trả lại cuộc đời

Trần gian trả lại cho người nhân gian

     Lặng thinh im bặt âm vang

Vọng lên một tiếng vỗ tan đôi bờ

     Bờ này hữu thể tinh mơ

Bờ kia vô tướng cơ hồ có không

     Ra đi nào núi nào sông

Trở về nhìn lại núi sông một mình

     Uyên nguyên chiếc bóng theo hình

Lăn quay con tạo huyễn sinh vô cùng !!!

 

Ta đứng đó, nhìn ta cùng hư huyễn !

        Tháng 9 - 2004

 

Kéo hoàng hôn cho bóng chiều xuống thấp

Đẩy trăng lên cho trăng vắt lưng trời

Xô sóng về cho sóng vỗ trùng khơi

Xới đồng ruộng cho thơm mùi lúa mạ

Gió xào xạc nghe rừng cây khua lá

Đêm dần khuya nghe tiếng dế nỉ non

Ta cùng ta để nói chuyện mất còn

Từng dòng sống đi qua, cơ hồ mộng mị

Đến là điểm tới, không ngừng không nghỉ

Đi là điểm về, không tiếng không vang

Ta ngồi đây, có phải một gạch ngang

Nối một móc giữa muôn bề như chứng tích

Ta nói ngươi nghe đêm dài cô tịch

Đêm từng đêm, thử hỏi, đó là những đêm nào

Ngày từng ngày, thử hỏi, một ngày nữa ra sao

Ngươi và ta, dùng chỗ nào để tựa ???

Dùng thời gian, bóng hư vô, mở cửa

Dùng không gian, một điểm sống, tượng hình

Cát bụi đi về không hữu lung linh

Đứng giữa mênh mông, đâu là khởi điểm

Nhưng ta có mặt, nên ta vào chuyện

Câu chuyện dài, hiện hữu xưa nay

Ngươi và ta, không một chút mảy may

Nhưng vạn hữu tồn sinh, nên muôn đời ta có mãi

Giữa hai bước không thời, vô ngại

Giữa hai cửa vào ra, không màng

Giữa hai nẻo đi về, không mang

Ta đứng đó, nhìn ta cùng hư huyễn !!!

 

Tôi đi mở cửa thềm hoang !

           Tháng 9 - 2004

 

      Tôi đi mở cửa thềm hoang

Tìm trong dĩ vãng có còn gì không

     Nơi này lạnh ngắt như đồng

Nơi kia loang lổ chất chồng phong sương

     Nơi này hoang vắng thê lương

Nơi kia rêu phủ vương vương bụi mờ

     Lặng thinh, một cõi hư vô

Ngậm câm, một cõi trơ trơ vô tình

     Không nghe một tiếng âm linh

Tâm quang chưa động cựa mình hồn mê

     Sao nghe một cõi đi về

Mênh mông, trống rỗng, cõi về là đâu

     Hay về một cõi nhiệm mầu

Không thinh không sắc không màu không vang

     Tôi leo lên thử trên ngàn

Lại càng huyễn mộng lại càng huyền mơ

     Ngàn sao lấp lánh xa mờ

Ngàn mây chìm nổi lững lờ bay bay

     Tôi về nghĩa địa loay hoay

Thử nghe âm phủ giải bày ra sao

     Mồ ma lổm ngổm thấp cao

Không lay động tĩnh không xao xuyến gì

     Ơ hờ tôi bước ra đi

Vô tình động cửa huyền vi, giật mình

     Trần gian là cõi sắc hình

Cõi không vô sắc vọng tình mà chi

     Thử vang một tiếng lên đi

Không vang tiếng nữa vô vi đã về

     Thì ra một cõi đi về

Khi đi mới biết cõi về là đâu

Huyền vi, huyễn thể, nhiệm mầu.

 

Tôi đi mở cửa Ngày Mai

           Tháng 9 - 2004

 

      Tôi đi mở cửa ngày mai

Thử tìm về cõi vị lai là gì

     Trống không, chẳng có cái chi

Hình chưa hiện thể, li ti chưa thành

     Mờ mờ cát bụi vờn quanh

Lan lan khói tỏa tử sanh vẽ hình

     Bóng kia, nghiêng bóng soi hình

Hình kia nghiêng bóng, vô tình bóng tan

     Đường đi không dấu bên đàng

Nẻo về không vết mơ màng mà chi

     Hồn chưa mở cửa huyền vi

Chưa vương cát bụi, cớ chi tựu hình

     Mơ hồ vẽ bóng tánh linh

Hữu hình tìm cõi vô hình sao xong

     Kìa xem nước chảy dòng sông

Bèo trôi bến mộng, bọt bồng bến mê

     Một mai con nước trở về

Thử xem bèo bọt còn mê mộng gì

     Sao nghe tử biệt sinh ly

Sinh đi vô trụ, tử đi vô thường

     Một mai cát bụi còn vương

Tùy duyên đối tác, mở đường hiện sinh

     Tôi đang mang một bóng hình

Chưa về cửa tử, cõi sinh sao về

     Đừng đem mộng phủ lên mê

Đừng đem biển cả vỗ về ba sinh

     Lo chi một cuộc tử sinh

Ba sinh còn có, tử sinh nghĩa gì

     Tử, là chuẩn bị để đi

Sinh, là cửa tử huyền vi tạo thành

     Cho hay một khối tinh anh

Đem treo lơ lửng trên cành tầm không

     Tôi đi, về với mênh mông !!!

 

Cõi bào ảnh Phù Sinh hằng hiển hiện

           Tháng 10 - 2004

 

Đeo viễn vọng lên đồi cao Ảo Tưởng

Nhìn con quay xoáy trục cõi trần gian

Lối mòn xưa mờ sương khói bên đàng

Con đường nay bay bay màu cát bụi

Con nai vàng ngẩn ngơ bên bờ suối

Con hùm oai dày dạn giữa núi rừng

Muôn loài ùa vang, rồi lại dửng dưng

Vạn vật trôi lăn, từng hồi biến động

Sấm sét vang rền

Đất bằng dậy sóng

Đảo lộn bòng bong

Vật đổi sao dời

Bão thổi cuồng phong

Mưa gió tơi bời

Cùng nhào lộn, rồi lặng yên, tím ngắt

Đất muốn lở cứ tự trồi tự dạt

Núi muốn lay cứ tự đổ tự nghiêng

Biển muốn động cứ dậy sóng cuồng điên

Người muốn chết cứ nhào lăn bức tử

Rồi theo trình tự

Đây lở kia bồi

Tiếp tục nổi trôi

Cõi trần dãy dụa

Đất trời nghiêng ngửa

Đẩy cửa nhân gian

Cuộc tạm chưa tàn

Những trò gian dở

Leo lên dốc cùng ngàn cây than thở

Xuống lưng đèo cùng cỏ dại tiêu ma

Vắt từng không vàng vọt bóng trăng già

Nhô góc biển, vừng đông vừa tỏ rạng

Một thời qua như bụi mờ lảng vảng

Một thời nay như sớm tối hoàng hôn

Sao Mai tàn ngóng đợi bóng sao Hôm

Cõi bào ảnh phù sinh hằng hiển hiện.

 

Ta Xin Vào Cõi Nhân Gian

         Tháng 10 - 2004

 

      Ai đi xây mộng trăng sao

Ta đi xây mộng để vào trần gian

     Ai xin vào cõi mây ngàn

Ta xin vào cõi nhân gian bình thường

     Ai vào huyền nhiệm phi thường

Ta vào cung bậc vô thường ta chơi

     Ai thương thanh thoát tuyệt vời

Ta thương trần thế của người thế nhân

     Nhìn trông chiếc bóng phù vân

Để xem cát bụi phong trần tới đâu

     Nhìn trông nước chảy qua cầu

Để xem bãi biển nương dâu cuối bờ

     Nhìn trông bánh vẽ trong mơ

Để xem giấc mộng vẽ mơ là gì

     Thế rồi cứ thế ta đi

Đất trời rộng lớn chẳng vì riêng ai

     Ta đi bóng tối đêm dài

Để nghe sự sống miệt mài về đêm

     Ta đi ánh nắng vươn lên

Để nghe sự sống thênh thênh ban ngày

     Nhìn trông từng cuộc đổi thay

Có mang mới mẻ đẹp hay không nào

     Nhìn trông từng bậc thấp cao

Có mang ý vị thanh tao cho đời

     Cảm thương sóng vỗ trùng khơi

Cho bờ cát trắng lở bồi thênh thang

     Nếu không sóng vỗ miên man

Làm sao có bãi cát vàng xinh xinh

     Ta xin giữ chút lưu tình

Để cho bờ cát vẽ hình phù sa

     Ta xin giữ chút sương pha

Để cho biển mặn đậm đà mùi sương

     Rồi ta cất bước lên đường

Để chia sự sống đau thương con người

     Rồi ta xin cất tiếng cười

Để chia cuộc sống đẹp tươi muôn loài.

 

Buông Tay, Vô Cùng !

        Tháng 10 - 2004

 

      Ta từ cất bước tử sinh

Ta mang bao vẻ dáng hình ra đi

     Thời gian một thoáng có chi

Không gian một khoảng ta đi vô cùng

     Kể từ vô thỉ vô chung

Cái riêng ta giữ ta dùng cho ta

     Đi từ cát bụi vào ra

Đi trong vạn hữu bao la nhiệm mầu

     Đi từ không lúc mở đầu

Đi trong vô tận ngàn sau chưa về

     Đường trường dù có nhiêu khê

Trần gian dù có ê chề ra sao

     Không mang đau khổ để vào

Không mang ai oán phóng lao mặc tình

     Ra đi chỉ có một mình

Trở về cũng chỉ bóng hình nhỏ nhoi

     Ta đi có ánh trăng soi

Ta về có nắng để coi đêm ngày

     Trên ngàn mây gió bay bay

Dưới ngàn cát bụi nay nầy mai kia

     Ra đi chẳng có chia lìa

Trở về chẳng để mộ bia lưu bài

     Cuộc đời ai để cho ai

Nào ai muốn giữ của ai làm gì

     Khi sinh, không hẹn cái chi

Khi tử, không điểm sẽ đi nơi nào

     Đi như những cuộc chiêm bao

Buồn không, ai vẽ cây đào trước sân

     Ai đem chụp ảnh phù vân

Ai đem trình chiếu phong trần xưa nay

     Thời gian một nét hiển bày

Không gian một dấu, buông tay, vô cùng !

 

Ta Là Ta Mãi Mãi !

         Tháng 10 - 2004

 

Thân bào ảnh trôi trên dòng sinh tử

Mỗi hình hài tụ tán một thời gian

Rồi bay bay theo cát bụi mây ngàn

Tạo vóc dáng cho cõi phù nhiễm thể

Xe chuyển hóa chở vạn loài tinh tế

Cửa vào ra mở muôn loại đến đi

Từ kệch thô cho đến nhỏ siêu vi

Cả hằng sa mà đều riêng cá biệt

Ta kể nhau nghe cận kề để biết

Chuyện hiện sinh, chứ đâu cần chuyện xa xôi

Chuyện hôm nay, chuyện của chính con người

Đồng tác tạo tựu thành, nhưng nào ai giống nhĩ !

Nhân loại năm châu, hàng bao nhiêu tỷ

Có giống nhau, là cùng giống loài người

Còn dáng đi, dáng đứng, tiếng nói, tiếng cười

Cả tâm tư, suy nghĩ, mỗi người mỗi vẻ

Cuộc thế thái, nhân tình là thế !

Ai cũng như ai, nhưng ai có giống như mình

Nên đi đâu, ta cũng vẫn nguyên trinh

Giữa vũ trụ mênh mông

Hay tận cùng ngần mé

Thời gian cũng thế

Dù trước dù sau

Không gian cũng thế

Dù có đổi màu

Thân cát bụi, nhưng ta là ta mãi mãi.

 

Vương Hình Cát Bụi Lang Thang

   Tháng 10 – 2004 * Thơ Nhạc

 

Ai có biết vì sao biển động

Bỡi trùng khơi nên sóng cựa mình

Ai có biết vì sao gió lộng

Bỡi trời yên không lẽ lặng thinh

 

Mưa hỡi mưa sao mưa nhỏ hạt

Bỡi vì mây chứa nặng trên ngàn

Những vì sao vì sao man mác

Bỡi mênh mông nhặt hết trăng vàng

 

Thế tại sao đêm về tăm tối

Bỡi vì ngày nhận nắng chìm sâu

Thế tại sao đêm còn le lói

Bỡi vì ngày nhớ bóng đêm thâu

 

Ai có lên núi rừng han hỏi

Sao núi rừng thăm thẳm thâm u

Núi mơ rừng ngàn đời ngái ngủ

Nên núi rừng mãi mãi hoang vu

 

Thế tại sao lá rơi về cội

Bỡi gốc già thương nhớ chồi non

Vậy mà sao còn thay lá mới

Bỡi lá vàng tàn úa héo hon

 

Nước miên man từ nguồn chảy xuống

Nên làm cho biển rộng nhớ sông

Núi thương non đeo đèo đến muộn

Nên phong sương tuế nguyệt tang bồng

 

Thế tại sao vương hình cát bụi

Bỡi rong rêu còn phủ bên đàng

Mỗi ly tan xa rồi tiếc nuối

Nên vương hình cát bụi lang thang.