|
|
||
|
|
|
10 bài Hoa Đạo Pháp – 04 – 01. Tôi c̣n đứng đó với tôi 02. Cành không điểm nụ, trổ bông mỉm cười 03. 40 năm, nhớ Ngài Quảng Đức 04. Cho hay, tỉnh mộng đêm dài 05. Đỡ nét mây ngàn 06. Nguyên sơ, c̣n đó bóng h́nh 07. Giật ḿnh tỉnh mộng ô hô ! 08. Nương thân quán trọ, cuộc chơi vô cùng 09. Tôi thương 10. Ta c̣n nhớ ta -------------------------
Tôi C̣n Đứng Đó Với Tôi Nhân đọc câu “Tôi c̣n để lại ǵ không” của thi sĩ Vũ Hoàng Chương, Cảm tác * Tháng 03 - 2004.
“Tôi c̣n để lại ǵ không” Tôi không thật có, có không c̣n ǵ Bụi mờ cuốn hút đường đi Gió lay nhè nhẹ có chi bóng h́nh Lững lờ ánh ngọc lung linh Đèn khuya chợt tắt, giật ḿnh buồn trông Tôi nghe tiếng gọi ḍng sông Nước trôi mặc nước, ḍng sông mặc ḍng Tôi nghe biển gọi mênh mông Sóng reo mặc sóng, triều dâng mặc triều Tôi nghe tiếng gọi tịch liêu Núi nghiêng mặc núi, rừng xiêu mặc rừng Thời gian gơ nhịp dửng dưng Không gian lồng lộng vô chừng trống không Vẳng nghe có tiếng chuông đồng Tiếng bay đâu mất chuông đồng c̣n đây Đàn kêu không tiếng không dây Có nghe một tiếng không dây tơ đàn Có nghe một tiếng nổ vang Mới nghe nổ đó, tiếng vang đâu rồi Lang thang từ kiếp luân hồi Mà không thật có luân hồi cưu mang Vẽ lên lối dọc đường ngang Lối dọc biến mất, lối ngang không về Tử sinh sinh tử lư hề À ơi sinh tử, lư hề à ơi Tôi buông tiếng nói không lời Đă không th́ hỏi có lời mà chi Bước đi chẳng để lại ǵ Bước về không dấu bước đi không cùng Nực cười hai tiếng thỉ chung Cắt ra một khoảng, thỉ chung mất rồi Tôi c̣n đứng đó với tôi !!!
Cành Không Điểm Nụ, Trổ Bông Mỉm Cười Tháng 03 - 2004.
Trèo lên trên đỉnh chơi vơi Lắng nghe gió gọi muôn lời vi vu T́m trong tận cơi mịt mù Lắng nghe cát bụi ngàn thu rợn hồn T́m từ dấu tích hồng hoang Bao nhiêu h́nh bóng có c̣n ǵ đâu Vẽ chi vạn cơi tinh cầu Có không diệu thể ch́m sâu muôn trùng Khởi đi từ điểm vô cùng Rờ lên dấu ngọc mịt mùng ngàn xa Khởi đi từ cơi ta bà Sống trong huyễn mộng, đi qua tuyệt h́nh Bảo rằng diệu hữu chân linh Khác chi vạn thể tử sinh muôn loài Thôi đừng nói những xa xôi Vẽ chi ảnh tượng lở bồi mênh mông Ta nghe tiếng gọi ḍng sông Bên bờ rêu cũ, chẳng trông ta về Ta về, xa lạ muôn bề Nh́n trông một thoáng, ta ĺa, ra đi Nói rằng tử biệt sinh ly Mỗi một sinh tử, bước đi vô cùng Đêm mờ gối mộng cây rung Vô thỉ không nghĩa, vô chung ích ǵ Đi t́m nguyên vẹn : mê si Có ǵ nguyên vẹn mà đi kiếm tầm Tầng không bay lượn cánh chim Chim bay qua khỏi, dấu t́m c̣n đâu Nghe từ vụn vỡ biển dâu Bờ lau cát trắng vẽ đầu chân mây Bên hồ bóng nguyệt lung lay Nương làn sóng biếc đưa tay lên ngàn Ánh trăng cũng ánh trăng vàng Ngàn năm xưa, giống chi ngàn năm sau Dù cho hiển hiện một màu Một màu chẳng có muôn màu chẳng không Ô hay, cát bụi mây hồng Cành không điểm nụ, trổ bông mỉm cười !!!
40 Năm, Nhớ Ngài Quảng Đức Tháng 10-2003
Ngược ḍng thời gian bốn mươi năm Một vị Thầy vị pháp thiêu thân Ngọn lửa thiêng vượt chín tầng Vũ trụ đất trời rung chuyển Tâm tư biến thành khói quyện Hạnh nguyện kết tụ đài sen Tâm lực chuyển hóa thành đèn Sáng soi muôn ngàn tăm tối Bốn biển, Năm châu thức dậy Hướng nh́n Phật Giáo Việt Nam Ngợi ca Một Cánh Hoa Đàm Tựu thành Quả Tim Bồ Tát Từ đây, Quê hương, Đạo pháp Từ đây, đất nước, ḷng dân Qui tụ mọi thành phần Hát bài ca Dân Tộc Hát bài ca Thống Nhất Rợp màu cờ ngũ sắc Phật Giáo Việt Nam Ngài mang hạnh nguyện, đốt ngọn lửa thiêng Lửa thiêng bừng cháy, sáng tỏa đài sen Ngài vẫn chắp tay, nhắm mắt, ngồi yên Chúng con sụp lạy, cúi đầu ! Hồn đau lặng câm, nín thở ! Vọng vang kinh kệ nhiệm mầu Việt Nam lặng khóc, ch́m sâu Muôn phương khắp hướng, Năm châu nức ḷng Ngài về Thánh Đức thong dong Cho Việt Nam thoát khỏi ṿng trầm mê Lửa thiêng sưởi ấm bốn bề Từ bi thắm đượm t́nh quê đậm đà Đạo mầu rũ sạch phong ba Phật Giáo ḥa nhuận ngôi nhà Việt Nam Một bức h́nh, ảnh tượng bốn mươi năm ! Một trái tim, ảnh tượng của Pháp thân ! Bóng tối thâm u, lộ chiếu trăng vàng Màn đêm khép lại, cho vừng đông ló dạng ! Phật Giáo Việt Nam, hai ngàn năm tỏa rạng Dân tộc Việt Nam, năm ngàn năm huy hoàng Đạo mầu tỏa bóng từ quang Việt Nam - Phật Giáo sắt son muôn đời !!!
Cho Hay Tỉnh Mộng Đêm Dài Tháng 03 - 2004.
Đưa tay nắm bắt tầng không Tầng không nằm gọn trong ḷng bàn tay Đưa tay nắm bắt tháng ngày Thời gian hết đợi tháng ngày hết trông Đi về thăm hỏi mùa đông Giá băng đâu mất bếp hồng ấm êm Mùa thu c̣n ngủ bên thềm Rụng rơi lá úa đâm chồi lá non Ve sầu vào hạ nỉ non Tiếng kêu réo rắt mỏi ṃn v́ ai Hoa cười điểm nụ cành mai Mùa xuân trước mặt kéo dài bao lâu Đêm về gơ cửa canh thâu Màn đêm e ấp gối đầu b́nh minh Nắng lên vạn vật vươn ḿnh Hoàng hôn đứng đợi cuối ghềnh xa đưa Mây mù giăng lối đan mưa Giọt mưa ngưng đọng để chừa mai sau Tóc xanh óng mượt mái đầu Có vài gốc trắng nằm sâu tế bào Lắng nghe từ giấc chiêm bao Tâm tư nằng nặng thuở nào chưa quên Lắng nghe từ nỗi buồn tênh Niềm vui hé mở bên thềm chờ trông Lắng nghe từ tiếng thinh không C̣n kia tiếng vọng cuối ḍng ngân xa Thời gian bóng dáng chưa qua Không gian đă điểm âm ba ngày về Mai kia c̣n có cơn mê Ngày xưa sót lại lời thề đầu non Đường đi chưa mở lối ṃn Đường về đă hiện nụ son điểm hồng Đăng tŕnh mấy bước thong dong Quy tŕnh đứng đợi chớ mong chi nào Ba sinh mấy ngọn sóng đào B́nh sinh lướt gió để vào mênh mông Ngày mai biển trở về sông Non quay về núi, cội trông về nguồn Đêm dài vang vọng tiếng chuông Tiếng chuông vang vọng tỉnh hồn chờ ai Cho hay tỉnh mộng đêm dài !!!
Đỡ Nét Mây Ngàn Tháng 6-2004
Chiều tà ngả bóng về tây Phiêu du quán trọ đong đầy xác xơ Ra đi từ bấy đến giờ Bước chân lăng tử cuối bờ c̣n chi Ra đi không tiếng từ ly Cuối bờ ngó lại, c̣n ǵ, trắng tay Xa mờ lơ lửng chân mây Tầng không én liệng buồn bay cuối trời Trùng dương réo gọi trùng khơi Mông mênh chào đón ngỏ lời mênh mông Lạnh lùng ngồi ngắm thinh không Lặng yên vũ trụ ngưng ḍng bơ vơ Ngân hà rải nhẹ vầng thơ Có v́ tinh tú hững hờ đọc chơi Vầng thơ không ư không lời Xuôi xuyên cùng thẳm ngược khơi tận nguồn Chữ tṛn khép lại chữ vuông Rụng rơi cát đá, vỡ tuông ngọc ngà Chữ gần khép lại chữ xa Không gian nín thở, nữa là thời gian Đưa tay đỡ nét mây ngàn Trăng sao kinh ngạc khép màn hư vô.
Nguyên Sơ, C̣n Đó Bóng H́nh Tháng 6- 2004
Tôi t́m h́nh bóng nguyên sơ Từ xa xưa ấy bây giờ ra sao Thời gian vỗ cánh đưa vèo Xác xây ngũ thể đẳng đeo hao ṃn Không gian khép mở vuông tṛn Cong cong một bọc sóng cồn đẩy đưa Sắc thân giữ được sao vừa Đá c̣n nhẵn nhụi hay chưa hở người T́m trong tiếng nói câu cười Nửa in dấu ngọc nửa khơi vô thường T́m trong le lói tà dương Nửa hong giọt nắng nửa vương ráng chiều Sông dài sóng vỗ tịch liêu Lênh đênh mặt nước tiêu điều lan xa Ngày qua, rồi lại ngày qua Gởi bờ dĩ văng phôi pha bóng h́nh Nguyên sơ phiêu lăng một ḿnh Tâm như huyễn mộng lung linh phương đài Ngập ngừng tựa cửa nhạt phai Ngân sương đánh động lối cài dặm băng Vẽ lên dấu nét không lằn Ch́m về không vết diễm hằng nguyên sơ Sóng cồn vỗ nhịp bơ phờ Ḍng sông chuyển hóa ơ hờ trôi đi Xa xưa c̣n lại được ǵ Ngày mai sao nữa, hở th́, thời gian Trăng treo đủng đỉnh mây ngàn Sao mờ lấp lánh mênh mang vô t́nh Nguyên sơ, c̣n đó bóng h́nh Đưa tay nắm bắt bóng h́nh nguyên sơ.
Giật Ḿnh Tỉnh Mộng Ô Hô ! Tháng 6-2004
Bụi mờ phủ dấu bên đường Hoàng hôn lảng vảng chiều vương nắng chiều Bên bờ sông vắng cô liêu Đẩy đưa bèo bọt lều bều nổi trôi Lang thang từ độ luân hồi Bơ vơ từ độ leo đồi phiêu du Lặng yên độc ẩm thiên thu Ngẫm cho thẩm thấu mây mù trần gian Vẽ chi một nét mây ngàn Tô chi một điểm mênh mang lưng trời Ba sinh đă hiện trong đời B́nh sinh cho thỏa trùng khơi điệp trùng Cùng chung một cuộc chơi chung Nét riêng ta giữ cho cùng mới thôi Dù cho cát đá lở bồi Dù cho băi biển nương dâu gợn hồn Chữ sinh sánh bước chữ tồn Tang bồng một gánh dập dồn ba sinh Bức tranh vân cẩu hư vinh Khen ai khéo vẽ ê ḿnh trần gian Ngày xưa tan tác bên đàng Ngày mai ẩn dấu bên hàng rêu xanh Có c̣n nét ngọc tinh anh Lung linh đáy biển treo cành đầu non Xác xơ bào ảnh héo hon Đọa đày nhân thế mỏi ṃn xưa nay Phù sinh duyên hợp tạm bày Hóa đài lân thể đổi thay tựu h́nh Tâm không, trống rỗng tánh linh Chân không, đầy ắp như ḿnh với ta Có th́ có cả hằng sa Không th́ không cả nữa là hư vô Giật ḿnh tỉnh mộng ô hô !!!
Nương Thân Quán Trọ, Cuộc Chơi Vô Cùng !!! Tháng 7-2004
Có một hôm, tôi ngồi yên, như như bất động Không nhúc nhích, mắt nhắm hờ, đếm từng hơi thở vào ra Lục lại trong tâm tư những quá khứ đă qua Trí tưởng đưa tôi đi Đến những nơi tôi đă đi Và đi những nơi tôi chưa tới Tâm trí ơi, ta nói ngươi nghe, ngươi thật là dịu vợi Ngươi tinh khôn, nhanh nhẩu đến tuyệt vời Ta lặng yên, cùng ngươi, không nói một lời Nhưng ngươi cùng ta, có mặt khắp nơi nơi Tận ngằn mé, vượt qua, không biên giới Diễn trạng muôn trùng, ngươi lên tiếng gọi Quá khứ đă qua, trọn cơi đi về Hiện tại hôm nay, không hẹn không thề Tương lai sắp tới, cần chi định hướng Tôi gơ cửa trước muôn ngàn ảnh tượng Đối cảnh nào rồi cũng đi qua Bước dừng chân đâu phải là nhà Tôi chỉ là nét chấm phá của ba thời gian, nương ḿnh quán trọ Vũ trụ mênh mông, tôi chưa từng có Càn khôn vô tận, tôi chẳng ĺa xa Lặng yên, tịch vắng, như những nấm mồ ma C̣n phưởng phất chút h́nh hài tôi đó Từng kiếp đă qua, cơ hồ không rơ Một kiếp này thôi, chợt có chợt không Nghe ǵ từ cơi trống không Nghe ǵ từ cơi mênh mông chưa về Ḿnh tôi, tỉnh tựa như mê Mênh mông một cơi, tứ bề mênh mông Đưa tay nắm bắt trống không Vương h́nh cát bụi cũng đồng thế thôi Khói lan, mờ tỏa lưng đồi Sương sa góc biển, sóng nhồi nhấp nhô Tử sinh từng kiếp, ô hô Trần gian mời gọi, đội mồ đứng lên Vọng vang từ tận đầu ghềnh Reo cùng nhân thế thênh thênh giữa trời Cho hay cơi mộng trong đời Tử sinh như những cuộc chơi vô cùng !!!
Tôi Thương Tháng 7-2004
Tôi thương bác nông phu, giữa đồng xanh lúa nắng Tôi thương em bé mục đồng, trên đường vắng nghêu ngao Tôi thương cô thôn nữ giặt áo cạnh bờ ao Tôi thương bóng mẹ già, bên mái nhà tranh vợn khói Tôi thương em bé học tṛ, những buổi tan trường đứng đợi Tôi thương cô nữ sinh, tà áo trắng bay bay Tôi thương anh phế binh, lê lết qua ngày Tôi thương người góa phụ, đượm sầu màu hoa trắng Tôi thương người dân quê, trải cuộc đời mưa nắng Tôi thương những người nghèo, mua gánh bán bưng Tôi thương người dân phu, mỏi gối c̣ng lưng Tôi thương người di dân, khẩn hoang xây cuộc sống Tôi thương những xóm nghèo, giữa đầm lầy nước đọng Tôi thương những phố phường, ngất ngưởng vươn cao Tôi thương người lịch thiệp, ăn nói thanh tao Tôi thương người khốn khó, nhưng sống đời chân thật Tôi thương em bé nghèo, vùi tuổi thơ lây lất Tôi thương người bần cùng, lặn lội mua bán ve chai Tôi thương người chật vật, kiếm sống từng ngày Tôi thương người đổ sức cần lao, không đầy ba bữa gạo Tôi thương những trại mồ côi, một năm, may ra thêm một bộ quần áo Tôi thương những trại cùi, nặng mùi lở lói, tanh hôi Tôi thương những trung tâm khuyết tật, ngất ngưỡng, nằm, ngồi Tôi thương những người điên, vùi tấm thân giữa đời phiêu đăng Tôi thương giới kinh thương, trải những khi ṿ đầu, bóp trán Tôi thương giới tiểu thương, quần quật từ sáng đến khuya Tôi thương công nhân viên, ṃn sức lực nọ kia Tôi thương người giáo chức, lao tâm với chồng trang sách cũ Tôi thương những chính nhân, giữa chính trường thác lũ Tôi thương người quân nhân, đem xương máu nhuộm sa trường Tôi thương người tàn tạ cuộc đời tục lụy phấn hương Tôi thương các em, lỡ bước phiêu bồng lây thuốc trắng Tôi thương cho những ai, đọa đày lầm than cay đắng Tôi thương cho những ai, đôi lần may mắn thành công Tôi thương quê tôi, bên cạnh ḍng sông, mưa nắng ruộng đồng Tôi thương nước tôi, mảnh đất h́nh cong, đă dài lịch sử Tôi thương và tôi thương. C̣n, và c̣n nhiều nữa chứ Bởi t́nh thương vô bến, nên biết nói sao cùng Hỡi người nhân gian ḥa tiếng gọi kêu chung Hăy trang trải t́nh thương cho vơi ḷng nhân thế !!!
Ta C̣n Nhớ Ta ! Tháng 7 - 2004
Năm mươi năm trong cơi đời Năm mươi năm nữa ai người nhớ ta Trần gian đâu chẳng là nhà Nhân gian đâu chẳng là ta với ḿnh Nhớ từ cất bước tử sinh Riêng ta nguyên vẹn bóng h́nh này thôi Dù cho cát đá lở bồi Dù cho bèo bọt nổi trôi muôn trùng Ta luôn hiện hữu vô cùng Năm mươi năm đă bước chung trong đời Năm mươi năm nữa đầy vơi Mịt mờ nhân ảnh trùng khơi mịt mờ Nửa đời như một giấc mơ Trăng soi đáy nước bóng chờ đầu non Đường xưa rêu phủ lối ṃn Hong sương giọt nắng có c̣n ǵ không Lặng yên một cơi trống không Riêng ta một cơi nụ hồng điểm son Nghiêng nghiêng ánh ngọc chưa tṛn Lung linh châu tỏa sắc ṃn chưa pha Nửa đời phiêu lảng đi qua Nửa đời đứng lại c̣n ta với ḿnh Ta xin lưu lại bóng h́nh Một mai dù có tử sinh đôi bờ Thời gian c̣n đó, câu thơ Không gian c̣n đó, trăng mờ điểm sương Chiều tà nắng rọi tơ vương Ráng chiều ửng mộng trên đường tầm không Mênh mang về với mênh mông Từ trong huyễn ảo, nụ hồng điểm son Hư vô, nào có mất c̣n Hỏi ta ta nhớ, ta c̣n nhớ ta !!!
|