THƠ


NHẠC


Home

 

 

 

 

10 bài Hoa Đạo Pháp – 03 –

 

01.  Một nụ cười vang

02.  Ta đi, một cơi phù sinh hiện về

03.  Biết rồi th́ tích tịch t́nh tang

04.  Khôn chết, dại chết, biết sống

05.  Cuộc sống xưa nay quay cười hố hố !

06.  C̣n đó tôi đi

07.  Cửa Phật từ bi, hóa nhiệm mầu

08.  Tôi gọi tên tôi

09.  Từ ly ngày tàn

10.  Chấm một điểm son, em tôi bất diệt !

 -------------------

Một Nụ Cười Vang

Tết Giáp Thân 2004

 

Ta hỏi ngày mai ta ở đâu

Băng trong vũ trụ vượt tinh cầu

Trăng sao úp mở, thôi chao động

Thương hải tang điền khép biển dâu

 

Ta hỏi ngày mai có trở về

Đường xưa lối cũ bước lê thê

Bóng em tựa cửa, chờ lâu lắm

Chợt tỉnh hồn ai lỗi ước thề

 

Ta hỏi ngày mai chớ dại khờ

Trần gian tay trắng nẻo bơ vơ

Lang thang khắp chốn ch́m sinh tử

Em đứng buồn trông, khách hừng hờ

 

Ta hỏi ngày mai mấy nhịp cầu

Sông dài mấy khúc cạn hay sâu

Đôi bờ mấp mé bên ḍng nước

Ta dắt tay em bước nhiệm mầu

 

Ta chẻ thời gian chẳng có ǵ

Dọc đường trổi nhạc bước chân đi

Ru em giấc ngủ, yên không động

Ta đă là em thật diệu kỳ

 

Ta cắt không gian thử mấy chiều

Một ṿm trống rỗng tợ cô liêu

Đẩy đưa dung chứa cho cùng khắp

Chẳng chút bớt thêm chẳng ít nhiều

 

Chớ hỏi làm chi bóng nguyệt tàn

Thời gian theo gió gởi mênh mang

Phút giây nắm bắt trùm chung thỉ

Tiếng vỗ bàn tay nhịp khúc vang

 

Chớ hỏi ngày mai đă đến chưa

Hôm qua c̣n đó tự bao giờ

Hôm nay gói trọn ba thời nữa

Hiển hiện nguyên h́nh bóng dáng xưa

 

Chớ hỏi làm chi khách vắng nhà

Đường đi vạn lư có đâu xa

Bước chân dong ruổi chưa ṃn mỏi

Nở nụ cười vang, ta với ta.

 

Ta Đi, Một Cơi Phù Sinh Hiện Về

* Xuân Giáp Thân 2004 *

 

            Người vào hoa tạng người chơi

Ta vào sinh tử cho đời bớt đau

          Người vào một cơi nhiệm mầu

Ta vào ba cơi bắc cầu lại qua

          Người thương cây cỏ lá hoa

Ta thương bốn loại trong nhà thê lương

          Người thương diệu hữu chơn thường

Ta thương muôn vật trên đường phù sinh

          Người ḥa âm điệu kệ kinh

Ta ḥa âm điệu tang t́nh chiều đông

          Người ḥa tịch tịnh mênh mông

Ta ḥa t́nh tự trên ḍng nổi trôi

          Người vui thanh vắng núi đồi

Ta chia ai oán lở bồi nhân gian

          Người vui huyền diệu mây ngàn

Ta chia trầm thống lang thang không đường

          Người chơi trong cơi thanh lương

Ta chơi nhân ảnh nghê thường hợp tan

          Người chơi dưới ánh trăng vàng

Ta chơi bóng nguyệt mênh mang ao hồ

          Người xa phố thị thành đô

Ta vào đồng nội bên bờ ruộng xanh

          Người reo châu ngọc long lanh

Ta reo gió gọi bên cành thùy dương

          Người reo cam lộ pháp vương

Ta reo tiếng gọi t́nh thương con người

          Người reo một đóa hoa cười

Ta reo muôn đóa thắm tươi nhân t́nh

          Người vào tự thể quang minh

Ta vào thực chất như ḿnh với ta

          Người về thăm lại quê nhà

Ta đi rung cơi ta bà ngấn sương

          Người về thăm lại cố hương

Ta đi trên khắp nẻo đường tử sinh

          Người đi nguyên vẹn bóng h́nh

Ta đi, một cơi phù sinh hiện về

          Hai chiều chạy dọc bờ đê

Ḍng sông chuyển hóa chưa hề tồn sinh

          Cây đa c̣n đứng đầu đ́nh

Cành mai trước ngơ nghiêng ḿnh trổ bông.

 

Biết Rồi Th́ Tích Tịch T́nh Tang

   * Xuân Giáp Thân 2004 *

 

Này nhé, mùa xuân đang ở đâu ?

Cho hoa ươm nhụy vấn vương sầu

Xuân đến rồi đi hoa rơi rụng

Từng cánh nhạt phai đổi sắc màu

 

Như thế th́ xuân có nghĩa ǵ

Để hoa tan tác mỗi xuân suy

Đến chưa khoe sắc đà tàn úa

Thà chẳng có xuân, lỡ mộng th́ 

 

C̣n hạ đeo mang những bức nồng

Cội cằn sỏi đá, lá khô bông

Trưa bừng nóng nực kêu oi ả

Đêm đến ngây ngây bảo quá hầm

 

Đi vào mùa hạ luống khô khan

Đồng cháy cỏ khô nắng chói chang

Nước cạn sông ṃn xoi đất nẻ

Xuân tàn hoa héo hạ không kham

 

Cất bước vào thu coi thử sao

Cây trơ xác lá gió ŕ rào

Trăng sao mờ nhạt thu hiu hắt

Ray rứt hồn ai sóng rạt rào

 

Ngẩn ngơ chiếc lá rụng mùa thu

Chiếc đă sang ngang chiếc gật gù

Gió tấp muôn bề tơi tấp măi

Buồn không chiếc lá rụng thâm u

 

 

Lẻn bước vào đông thăm chút nào

Đêm đông lành lạnh thấy buồn sao

Một ḿnh trơ trọi đêm đông lạnh

Trống vắng c̣n hơn nỗi vắng teo

 

Đợi chờ chi nữa những đêm đông

Vốn biết vào đông thật lạnh lùng

Hơi ấm tàn nhanh trong giá buốt

Gởi ḷng tê tái những đêm đông

 

Thời tiết tự nhiên của đất trời

Nắng mưa nóng lạnh đến từng nơi

Nếu không chuyển hóa th́ than trách

Chuyển hóa th́ than hỡi đất trời

 

Cứ mỗi một năm có bốn mùa

Bốn mùa tuần tự chẳng hơn thua

Xuân sang hạ đến thu đông lại

Cho trọn một năm với bốn mùa

 

Mỗi mùa thay đổi mới dễ thương

Ươm mơ sự sống mộng b́nh thường

Bốn mùa tương tức nhồi sinh lực

Khá biết nhau nghe mới tỏ tường

 

Bốn mùa cho hết cơi nhân gian

Nặng nhẹ nhau chi lắm bẽ bàng

Há biết bốn mùa thay đổi măi

Biết rồi th́ tích tịch t́nh tang.

 

Khôn Chết ! Dại Chết ! Biết Sống !

Tháng 02 - 2004. 

 

             Làm trăng sáng tỏa khắp trời

Làm sao lấp lánh tuyệt vời bao la

          Không như ánh hỏa châu pha

Th́ như đôm đốm gần xa lập ḷe

          Không như cây lá sum suê

Th́ làm hoa dại mân mê lối ṃn

          Không cao cây cả núi non

Th́ làm cây nhỏ bên ḥn đá xanh

          Không như mấy lũy tre xanh

Th́ làm ngọn trúc xinh xinh đầu làng

          Không như man mác mây ngàn

Th́ làm vành mống vắt ngang chân trời

          Không như tàu lớn ra khơi

Th́ như thuyền nhỏ đưa người qua sông

          Không thanh như tiếng chuông đồng

Th́ như chim Lạc chim Hồng kêu chơi

          Không vang dậy sóng dậy trời

Th́ kêu nho nhỏ cho người đủ nghe

          Không mơ thành lũy đắp be

Th́ làm hàng dậu chở che hai chiều

          Không sang gấm vóc mỹ miều

Th́ thanh th́ bạch nâng niu nhẹ nhàng

          Không như đường rộng thênh thang

Th́ làm lối nhỏ dọc ngang đi về

          Nhục vinh, thành bại, khen chê

Hư danh, giả tướng, ê chề nhân gian

          Việc ǵ mang lại b́nh an

Đừng gây ai oán, đừng quàng khổ đau

          Đó là mới thật thâm sâu

Tiểu nhân, quân tử, trước sau khác ǵ

          Trăm năm một cuộc cười kh́

Cười như tùng bách xanh x́ trăm năm.

 

Cuộc Sống Xưa Nay,

Quay cười hố hố !!!

 Tháng 02 - 2004. 

 

Một đoạn đường đă qua

Làm sao quay lại được

Một đoạn đường phía trước

Chưa bước sẽ về đâu

Ngược thời gian, là ở lại phía sau

Theo dĩ văng, đă lùi về quá khứ

Bóng bẩy văn hoa bảo rằng lịch sử

Mà lịch sử th́ không lập lại hai lần

Cái đă qua mà lập lại, quả thật phong thần

Sao mà giống y nguyên cho được ?

Nh́n về phía trước là chuyện ngày mai

Bóng bẩy văn hoa là nghĩa tương lai

Đó là con đường dài, chưa định hướng

Từ định hướng mà bước đi c̣n nhiều huyễn tượng

Bảng vẽ mà thành h́nh, luống những chông gai

Ôm giấc mơ mà nói mộng bảo đài

Thuận với nghịch và bao nhiêu tai chướng

Ngày mai, mơ hồ không tưởng

Ngày qua, bóng dáng tro tàn

Hôm nay, lưỡng lự, lan man

Như thế, từng ngày đă mất

Đứng núi này, trông núi kia chất ngất

Ngồi ở đây, trông ở đó tuyệt vời

Đâu biết rằng như sóng vỗ trùng khơi

Khi đă tới, bọt bèo không như thế

Chưa đến, nào nghe, nào kể

Tới rồi, sẽ đổi, sẽ thay

Cái hôm qua, không là của hôm nay

Cái ngày mai, chỉ là một bến đợi

Cứ sống đi, chuyện ǵ tới sẽ tới

Cứ sống đi, chuyện ǵ qua sẽ qua

Dùng t́nh thương làm một bản trường ca

Dùng hiểu biết làm nhịp cầu hóa chuyển

Lợi ḿnh lợi người là bạn bè thân quyến

Khổ ḿnh khổ người là khách lạ qua đường

Đừng bày vẽ chi những thứ thê lương

Xây vụn vỡ trên bờ ảo vọng

Hai đường mở đóng

Quán trọ tan rồi

Vẽ nên một nét tinh khôi

Bức ảnh trần gian thêm đẹp

Cửa tùng cánh khép

Nào có đóng cài

Cuộc sống xưa nay

Quay cười hố hố !!!                 

 

Tôi Đi, C̣n Đó Tôi Đi !!!

 Tháng 02 - 2004. 

 

            Tôi đi lên ải t́m non

Xuống sông t́m biển có c̣n ǵ không

          Tôi đi trong gió thu phong

Đón trông chiếc lá theo ḍng rụng rơi  

          Tôi đi lướt sóng trùng khơi

Vớt lên bèo bọt ră rời sương pha

          Tôi đi khắp chốn gần xa

Mờ mờ nhân ảnh trăng ngà dặm soi

          Tôi đi cùng tận lẻ loi

Bao nhiêu hồn lạc đơn côi hiện về

          Tôi đi thấp thoáng bờ đê

T́m trong hoa lá ê chề ven sông

          Tôi đi sinh tử bềnh bồng

Bao nhiêu hồn lạc ngóng trông đêm ngày

          Tôi đi cùng tận trời mây

Khung trời lồng lộng chưa đầy không gian

          Tôi đi rọi bóng trăng ngàn

Cây đa, chú Cuội, chị Hằng ngẩn ngơ

          Tôi đi tinh tú hoen mờ

Đón v́ sao lạc vật vờ xa xưa

          Tôi đi trong gió trong mưa

Gom bong bóng nước mà đưa về nguồn

          Tôi đi trời đất vuông tṛn

Gom từng giấc mộng nghê thường thế nhân

          Tôi đi cho hết phong trần

Luân hồi chiếc bóng phù vân ngại ǵ

          Tôi đi, c̣n đó tôi đi

Trần gian đứng lại, cớ chi ngại ngùng !

          Tôi đi vô thỉ vô chung

Thỉ chung đứng lại, đợi cùng tôi đi !!!

 

Cửa Phật Từ Bi Hóa Nhiệm Mầu

   Xuân Giáp Thân 2004

 

Từ thuở tới lui dưới mái chùa

Quên đi bóng dáng những hơn thua

Tiếng kinh câu kệ ḥa âm điệu

Đức Phật mỉm cười ai thấy chưa ?

 

Xin chắp tay hoa trước Phật đài

Bụi trần buông thả khỏi đôi vai

Nghe sao thanh thản b́nh yên quá

Hết tiếng sầu thương hết thở dài

 

Đường đời lắm nhọc chuyện phong ba

Cơi tạm phù du không phải nhà

Quẳng gánh lo đi lần cất bước

Đường về quê cũ có đâu xa

 

Nh́n lên Đức Phật ngự ṭa sen

H́nh bóng Từ Nghiêm lại thấy quen

Vi diệu pháp thân Ngài hiển hiện

Mừng cho pháp giới đă lên đèn

 

Phật ân vi diệu bóng hào quang

Tỏa chiếu muôn phương ánh đạo vàng

Tỏa đức từ bi tan khổ lụy

Cho đời thân thiện sống ḥa vang

 

Trầm hương lan tỏa nguyện chân thành

Tiếng mơ câu kinh gơ diệt sinh

Rơi rụng nghiệp duyên và oán trái

Thong dong vui sống thật an lành

 

Tu tập cho đời bớt khổ đau

Mưa nhuần pháp vũ thấm thật sâu

Cành dương cam lộ tiêu ba nghiệp

Cửa Phật từ bi hóa nhiệm mầu

 

Tôi Gọi Tên Tôi

 Tháng 3 - 2004

 

            Lan man tôi gọi tên tôi

Xa xa vọng tiếng núi đồi cười vang

          Mịt mờ tôi gọi không gian

Vẳng nghe có tiếng thời gian mỉm cười

          Nhấp nhô cửa biển trùng khơi

Chờ con sóng vỗ ngỏ lời thùy dương

          Lắng nghe cát bụi bên đường

T́m trong mấy lớp nghê thường trần gian

          Lắng nghe gió gọi trên ngàn

T́m mây mấy lớp dọc ngang lưng trời

          Tôi t́m từng kiếp luân hồi

Tinh nguyên bóng dáng của tôi nơi nào

          Tôi t́m từng giấc chiêm bao

Tịch không vô ảnh thảo nào mộng mơ

          Em tôi đứng tự bao giờ

Sao em đứng đó ơ hờ lặng thinh

          Nghe rồi từ tiếng lặng thinh

Em là chơn thể bóng h́nh xưa nay

          Rụng rơi một cơi hiển bày

Nghe không tiếng vỗ bàn tay chợt cười.

 

Từ Ly Ngày Tàn !

 Thơ Nhạc * Tháng 03 - 2004. 

 

            Ngày tàn treo đỉnh hoàng hôn

Bóng chiều buông xuống sóng cồn xa đưa

          Biển khơi trùng điệp sao vừa

Mây bay thấp thoáng lưa thưa chân trời

          Ngày tàn gọi bóng chiều rơi

Tà dương chưa ngủ trên đồi mênh mông

          Đỏ hoe dụi mắt ráng hồng

Ngày chưa muốn tắt đă lồng bóng đêm

          Mân mê tựa cửa khung thềm

Chim muông về tổ vén rèm ấm êm

          Ngày tàn gọi bóng sao đêm

Ngàn sao lấp lánh buông rèm về dinh

          Lá hoa e ấp thu ḿnh

Cỏ cây nghiêng bóng lung linh chiều về

          Ngày tàn nhẹ gót lê thê

Nghe hồn vương vấn câu thề đầu non

          Đường xưa rêu phủ lối ṃn

Nghe trong gió thoảng có c̣n ǵ không

          Ngày tàn nhẹ bước ven sông

Ḍng sông mấy khúc nước lồng trôi đi

          Thời gian ghi khắc được ǵ

Không gian đă khép từ ly ngày tàn.

 

Chấm một điểm son, Em Tôi Bất Diệt !

Tháng 03 - 2004. 

 

Tôi nghe rồi em

Từ thuở xa xưa

Em đă trở về bên mái nhà nho nhỏ

Tôi ra đi, nhưng em c̣n ở đó

Bóng thời gian sẽ chờ đón tôi về

Tôi ra đi trên ḍng nước lê thê

Nh́n ḍng sông thấy đôi bờ sinh tử

Nước chảy, vương h́nh lữ thứ

Nước trôi, bóng dáng hợp tan

Nước reo, điệp khúc tao đàn

Mà ḍng sông vẫn im ĺm không nói

Tôi nghe rồi em

Bên kia bờ, tiếng gọi

Tôi ra đi biết đến bao giờ

Tôi sẽ đi cùng tận bến bờ

Đường vạn lư vẽ dấu chân c̣n mất

Trôi nổi muôn phương trở về qui nhất

Nhất có nghĩa là chỉ một mà thôi

Viên đá mỉm cười đă nhận ra tôi

Bờ cát trắng giữ ǵn h́nh bóng cũ

H́nh bóng năm xưa, vẫn c̣n nguyên, trụ vũ

Nhận ra rồi, em vẫn tinh anh

Tôi ra đi, đếm nhịp bước tử sinh

Em của tôi vẫn bóng h́nh nguyên vẹn

Cát bụi nào bay bên ḍng sông trẹm

H́nh bóng nào, ai vẽ nét phù vân

Dấu vết nào, ai điểm vệt chưa lần

Em vẫn tồn sinh, từng phút giây, đâu mất

Tôi vẫn c̣n đây

Không cần chi c̣n mất

Không cần nói em nghe

Dừng sinh động là ta dừng tất cả

Bóng dáng em

Hương hồn tượng đá

Hiện hữu vô cùng

Tôi khép chữ vô chung

Leo lên đồi vô thỉ

Thỉ chung chỉ là tiếng gọi của thời gian

Tôi vỗ bàn tay, một tiếng nổ vang

Vỡ tất cả bụi mờ huyễn tượng

Vô là không tướng

Hữu sao chẳng c̣n

Chấm một điểm son

Em tôi bất diệt

Em tôi c̣n đó

Tôi lại ra đi.