|
|
||
|
|
|
10 bài - Hoa Đạo Pháp – 2 –
01. Núi có từ đồi, biển có từ song 02. Bùng vỡ 03. Thăm chùa thăm quê 04. Tự tại là đây 05. Cái đẹp vô thường 06. Bài ca sỏi đá 07. Xin cho em Một Đóa Nhiệm Mầu 08. Một cây hai lá 09. Hỏi – Đáp 10. Bước đi rơi rụng mây ngàn ----------------------
Núi Có Từ Đồi, Biển Có Từ Sông Tiếng chuông vang vọng ngân dài, Nào ai mê ngủ nào ai tỉnh hồn ? Viết trên chuyến bay ngày 7-10-2003
Cái kiếp nhân sinh từ vô thỉ Đă kéo dài đến tận hôm nay Chạy tới ngày mai Và cho dù vô chung đi nữa Có lẽ t́m cầu một chỗ dựa ! Có lẽ, hướng cho đời từng nhịp khúc để đi ! Tiếng quân tử, trượng phu, tô vẽ để làm v́ Cuộc nhân thế xưa nay mấy ai được ? Thử t́m từng bước Kẻ trước người sau Ḱa, tinh nguyên đă thoát khỏi sắc màu Nhờ màu sắc mà tinh nguyên mới vẹn Nếu không có én Sao bảo là xuân Th́ một con én Lẻ loi vỗ cánh Báo hiệu xuân về Nào ai phủ nhận ??? Trí thức lấn cấn Dùng chữ mà chơi Dù cho bao nhiêu tiếng Dù có bấy nhiêu lời Vẫn là những tṛ chơi giả tạo T́m trong mộng ảo Dệt bắt chân như T́m phương thiện xảo Lặn hụp lắc lư Sao cứ măi lăn quay cho khổ lụy ? Đi t́m thiện mỹ Ở tại thế gian Đi t́m chân lư Mà xỏ mà quàng Ôm một mớ ḅng bong mà đè thành khối Đứng tận bùn đen Ḷ ṃ lặn lội Mắt chụp kính màu Bới lỗi trăng sao Té ngửa té nghiêng, ngước không quá đầu sào Lật ngược lật xuôi, trách trời cao biển rộng Cột chèo lương đống Đất cát ruôi mè Cùng xác lập chở che Mới thành nhà lồng lộng Có núi nhờ đồi Có biển nhờ sông Có lúa nhờ đồng Có nụ hoa hồng Nhờ phân nhờ bón Nhỏ mới thành lớn Thấp mới thành cao Dậu mới thành rào Đó là mối tương dung : dị đồng, đồng dị Tiếng quân tử, nghe chí lư ! Tiếng trượng phu, nghe tuyệt vời ! Nhưng ai là quân tử, ai là trượng phu Mà không gật gù, Nhờ bỏ xa rồi, trần lao vùi dập !!! Đừng nên lấp bấp Nói chuyện gần xa Nay được sao là Th́ xưa đâu khác Họ ca họ hát Tối sáng mà chơi Nay ta ca hát Cùng đứng trong đời Đừng t́m mộng ảo chơi vơi Rơi vào mông lung huyễn tượng Từ không sắc tướng Đă hiện lên rồi Mây gió lên ngôi U mê sụp đổ Đất trời loang lở Vỗ cánh bay đi !!!
Bùng Vỡ Tháng 10-2003
Tôi bước đi chưa hết một lộ tŕnh Chân chưa mỏi trên nẻo đường vạn dặm Núi dốc, biển đồi, đưa tay bắt nắm Cát bụi, gió sương một cơi trần gian Nụ chớm ban mai, cánh lỡ chiều tàn Trước mặt, c̣n bao nhiêu lối dọc đường ngang Sau lưng, mờ dấu nét rong rêu bỏ lại Nhân t́nh thế thái Ch́m nổi bao phen Trước lạ sau quen Con thoi đưa tới Bước đi chưa mỏi Bước tới chưa ngừng Âm vang đá sỏi Lay động mấy từng Một khoảng trống không Nào lưu dấu tích ! Đường đi là những chấm nối dài, đâu cùng đích ? Đường về là những loang lở hoen mờ, đâu là khởi điểm mà trông ? Trời đất mênh mông Đi th́ tới Đứng th́ ngừng Rẽ th́ dọc Bẻ th́ ngang Ngước th́ lên Cúi th́ xuống Chỉ có : Đứng ! Đi ! Ngừng ! Nghỉ ! Chứ đâu là tới ? Chứ đâu là về ? Quay khắp muôn bề Đâu không là phương hướng Đừng thu hẹp mối tâm không, vô lượng ! Đừng giăn co trên vạn nẻo đi, về Khỏe đi Mỏi đứng Không hẹn Không thề Nào ai xẻ dọc bờ đê Nào ai cắt xéo đường về mà trông Nào ai đem núi lấp sông Nào ai vẽ lối tầng không bên đàng Duyên th́ tụ, tán th́ tan Trùng khơi tán tụ chưa tràn thùy dương Ai vẽ một con đường Đường nào không có nẻo Ai bắt một nhịp cầu Nước đă chảy lê thê Trong huyễn tượng muôn bề Tôi hiện h́nh một khoảnh Cho dù mỏng mảnh Tựa bóng hư vô Mờ mịt cuối bờ Nhưng là chân thực Đường không lằn mức Vượt nẻo thời gian Tựa cửa trên ngàn Tôi ca tôi hát.
Thăm Chùa, Thăm Quê Cảm tác Một Buổi Sáng Tinh Mơ 02-10-2003 Nhớ lại Chùa Xưa, Quê Cũ.
Tôi về thăm lại Chùa Quê Thăm trăng,thăm gió,thăm quê,thăm làng Tôi về thăm lại đ̣ ngang Thăm đê, thăm nước, cát vàng mênh mông Tôi về thăm lại ruộng đồng Thăm mạ, thăm lúa đ̣ng đ̣ng trổ bông Tôi về thăm lại bờ sông Bắt ngang qua lại, đ̣ trông đưa người Tôi về thăm lại nụ cười Làng trên,Xóm dưới,những người tôi thương Tôi về thăm lại con đường Đường quê cát bụi, tôi thường rong chơi Tôi về thăm lại từng nơi Cho tôi khôn lớn đầu đời rồi đi Tôi thăm giồng sắn, giồng ḿ Giồng lang, khoảnh bắp những khi đói ḷng Tôi về thăm lại nhớ mong Bao năm xa cách, trong ḷng không nguôi Tôi về thăm lại xa xôi Nhớ Cha, nhớ Mẹ da mồi, tóc sương Tôi về thăm lại Cố Hương Bao năm xa cách, nhớ thương sao vừa ! Tôi về thăm lại hàng dừa Cho tôi uống cạn, những trưa oi nồng Chùa Tôi, tôi nhớ tôi trông Quê Tôi, tôi nhớ tôi mong tháng ngày Nhớ từng cơn gió hây hây Nhớ cây theo gió, đêm ngày đong đưa Tôi về thăm lại Làng Xưa Bao năm xa cách, cho vừa nhớ thương Tôi về thăm lại mảnh vườn Bí, bầu, rau, cải cùng nương an lành Tôi về thăm mái nhà tranh Khi tôi c̣n nhỏ, quây quanh đứng ngồi Ghé qua thăm lại Chùa Tôi Tiếng kinh, tiếng mơ, đầu đời vọng vang Thăm bờ tre đứng đầu làng Bước qua mấy lũy, rẽ ngang tới Chùa Chùa Tôi, không tiếng hơn thua Chùa Quê đạm bạc, quê mùa thế thôi ! Dân làng, người cúng chè xôi Người dâng nải chuối, người thời bó rau Chùa Tôi, nghe nói nhiệm mầu Chở che Làng Xóm, biển dâu vẫn c̣n ! Dù bao xa cách mỏi ṃn ! Chùa Tôi cũng đón Người Con trở về Dù bao tuế nguyệt, sơn khê ! Làng Tôi cũng đón, chưa hề kêu ca ! Tôi thăm mồ mả Ông Cha Thăm ḍng, thăm họ, thăm bà, thăm con Tôi thăm lũ cháu, lũ con Từ khi tôi vắng, lon ton ra đời Tôi đi, không đón không mời Tôi về thăm lại, v́ đời của tôi : Quê Người là kiếp mù khơi Quê Nhà là chốn cho tôi nên người Rồi tôi đi nữa, khóc cười Nhưng tôi mang kiếp con người ra đi ! Thôi chào, giă biệt từ ly Dù tôi mang nặng những ǵ tôi mang !!! Thôi chào, giă biệt lên đàng Thương trong giă biệt, nhớ ngàn xa xăm Hết rồi Một Chuyến Về Thăm Hẹn nhau Chuyến Nữa, tháng năm xa mờ Về thăm, như mộng như mơ Không thăm như mộng, thẫn thờ hồn ai ! Thôi xin hẹn lại ngày mai Một ngày mai nữa, cũng dài đời tôi Giă Từ nghe, tiếng Quê Tôi ! Giă Từ nghe, tiếng Chùa Tôi, Giă Từ !!!
Tự Tại Là Đây Cuối năm 1997
Chùa Pháp Quang, thầy tṛ nâng niu xây Đạo Pháp Kiếp tha phương, Dân Việt tha thiết dựng t́nh người Trên bảo tọa, Đấng Cha Lành từ ti, mỉm miệng cười Khắp đạo tràng, hân hoan chào đón bậc Pháp Sư xa vời vợi Thời pháp thoại trong khuôn viên êm đềm, Chim hót, mây bay, cây cao, gió mát Buổi thiền trà dưới mái chùa thân yêu Cùng trao nhau Những cái hay, cái đẹp của Đạo Pháp, Quê Hương Sá chi những thăng trầm, nghiệt ngă, tang thương Cơn dâu biển, biển dâu, đổi dời, biến hiện Phật Tử ơi ! Vững tâm thăng tiến Ươm tin yêu ! Mơ chân thiện ! Hiến cho đời sự tỉnh thức vô biên Phá tham sân ! Diệt oan trái ! Dứt ưu phiền ! Biến mọi đổ nát, tan hoang thành đức độ, từ bi Mang nguyện lớn, chuyển trao từng thế hệ Chư Phật từ tôn, biến pháp thân khắp ḷng đại thể Hiện về đây, ngự trị mỗi phút giây Giật ḿnh bờ giác là đây Có không không có niềm tây mỉm cười Hoa Đàm một đóa xinh tươi Rong chơi sinh tử cho đời bớt đau Ô hay từ cơi nhiệm mầu ! Ta cùng Chư Phật, một màu nhất như !!!
Cái Đẹp Vô Thường * 12-2003 *
Đẹp không hai chữ vô thường Hăy nh́n chân thực vô thường đẹp không Vô thường vận chuyển mênh mông Vô thường biến hóa tương đồng vạn duyên Vô thường dạo khắp mọi miền Ngắm từng cảnh vật tự nhiên tuyệt vời Vô thường đi khắp muôn nơi Danh lam thắng cảnh ngỏ lời chờ mong Vô thường khẽ gọi đêm đông Chia cơn giá lạnh xót ḷng những ai Vô thường rón rén cành mai Nụ xuân e ấp đêm dài đă lâu Vô thường vào hạ ve sầu Rắc reo tiếng khóc biển dâu làm ǵ Vô thường thu đến thu đi Rừng cây trơ lá đến th́ trổ bông Vô thường biến có thành không Biến không thành có được ḷng mới nghe Vô thường xa lạ c̣n e Biết rồi đẹp ư ai dè thế đâu Vô thường nối biển sông sâu Bàn tay vun vén nhịp cầu lại qua Vô thường kết lại gần xa Bạn thù rũ sạch trong nhà thân thương Vô thường xóa bỏ chán chường Cho đời đổi mới mở đường thênh thang Vô thường nối lại hai đàng Xóa tan sầu hận vén màn minh châu Vô thường kết hợp muôn màu Mỗi người mỗi vẻ mỗi màu mỗi hay Vô thường mới có đổi thay Đêm đen như mực th́ ngày mới trong Vô thường thân gởi đầu non Rong chơi góc biển vẫn c̣n hồn ta Giữ chi thân đă úa già Mượn thân h́nh mới la cà muôn phương Vô thường mở điệu du dương Sắc không vạn hữu là đường ta đi Đừng ôm một mảnh li ti Phi vô phi hữu diệu kỳ ai hay Vô thường ta bước xưa nay Bao trùm vô tận mảy may chẳng nḥa Tay nâng nhè nhẹ cành hoa Dung bao nhiêu thứ mà ḥa mới nên Xóa tan những nỗi buồn tênh Nụ hồng đă điểm trên vành môi tươi Vô thường cất bước trong đời Mở ra gót ngọc ngỏ lời hoan ca Đi trong bốn biển là nhà Bước đi từng bước nở hoa mỉm cười Vô thường một đóa xinh tươi Từ trong nhân ảnh nụ cười c̣n vang.
Bài Ca SỎI ĐÁ * 12-2003 *
Tôi bước đi bốn biển là nhà Tôi bước đi là lá là hoa Chân khua nhẹ bài ca sỏi đá Tôi bước đi mưa nắng chan ḥa Tôi bước đi ngọc nhểu châu sa Chân lay động sương pha tuyết giá Lúa chín trĩu trên đầu lá mạ Bóng chiều ngưng trên nắng mai vàng Thuyền muộn màng dừng chuyến đ̣ ngang Đưa khách cuối bên bờ sông vắng Đêm về, nhẹ rơi giọt nắng Ngày lên, nhẹ bóng hoàng hôn Bước về bên nẻo cô thôn Ửng hồng nhà tranh bếp lửa Tôi bước đi trời cao điểm tựa Tôi bước đi đất rộng tương lân Trời xanh không vướng đầu trần Đất màu chẳng vướng bước chân dặm dài Tôi bước đi nhạc trổi thiên thai Sờ ảnh tượng thần tiên mở cửa Tôi bước đi lối cũ chưa cài Đường vô tận thập tḥ không đóng Cành lá nhỏ giọt sương c̣n đọng Biển trùng khơi đă cạn lâu rồi Trùng trùng vạn hữu lên ngôi Chập chùng lân thể leo đồi phiêu du Tôi bước đi mây mù vén lối Nhạc đêm khuya bừng trổi vang vang Muỗi ṃng chào đón hai hàng Đưa tay vốc bóng trăng vàng lung linh Tôi đi ngóng gió đầu ghềnh Tôi đi cát bụi mông mênh Chận sóng từ xa biển động Tôi đi trời đất chênh vênh Tôi đi đánh thức b́nh minh Sức sống hồi sinh hoa mộng Cụ già hằn sâu nghe ngóng Em thơ đưa vói tầm tay Mẹ quê cằn khô mơ vọng Hoa cau thức trắng đêm ngày Tôi bước đi trời đất ngủ say Tôi bước đi sóng nước chưa lay Chim ngủ trên cây Mây ngủ trên ngàn Tôi bước đi xuân đến đông tàn Tôi bước đi hạ cuối thu sang Bốn mùa tương sinh là hoa là lá Tôi bước đi bài ca sỏi đá Khua âm vang khúc nhạc lên đường Ngân t́nh dài muôn vạn yêu thương Nắng sớm mai chiều Ngọn cỏ vương vương.
Xin Cho Em Một Đóa Nhiệm Mầu Thơ Nhạc * 03-01-2004 *
Xin cho em một đóa hoa hồng Xin cho em một đóa hoa tâm Hoa chân lư nở vạn t́nh thương
Xin cho em một đóa nhiệm mầu Xin cho em một đóa minh châu Rừng giác ngộ, vườn hoa từ bi
Hoa vẫn nở trên đường cứu khổ Hoa vẫn nở trên đường tự độ Mà con người hờ hững không hay
Em có biết từ lâu lạc lối Em có biết từ lâu lạc loài Sáu nẻo luân hồi ṃn mỏi xưa nay
Em có biết đêm dài tăm tối Em có biết xa hẳn đường về Sinh tử bốn loài đau khổ đắng cay
Một ngày tu nở đóa hoa hồng Một ngày tu nở đóa hoa tâm Đă từ lâu vùi lấp xa xăm
Một ngày tu nở đóa ưu đàm Một ngày tu rạng ánh đạo vàng Đạo cứu đời từ đó em mang
Một ngày tu em bước lên thuyền Thuyền đạo mầu cắt đứt vạn duyên Thuyền từ bi về bến thanh lương
Một ngày tu em bước lên thuyền Chuyên chở người từ khắp muôn phương Đến bờ bến đạo vàng yêu thương
Xin cho em một đóa hoa hồng Xin cho em một đóa hoa tâm Hoa từ bi nở khắp muôn phương
Xin cho em một đóa hoa hồng Xin cho em một đóa hoa tâm Hoa từ bi thấm nhuận muôn phương.
Một Cây Hai Lá * 05-01-2004 *
Lá xanh ngả bóng lưng đồi Lá non nhoẻn nụ đâm chồi vươn lên Bồ đề huyền diệu thênh thênh Đạo mầu tỏa rạng mông mênh phương trời Tựa nương tu học ai ơi Một cây hai lá đạo - đời thơm hương Bước đi mấy nhịp dặm trường Xa xôi vọng nhớ cố hương trở về.
HỎI, ĐÁP !!! MG * 03-01-2004
* Tu sĩ thưa Thầy có được yêu V́ yêu mà khổ lụy nhau nhiều Đă tu sao chẳng tu cho trọn Lại vướng hồng trần khổ v́ yêu
* Tu sĩ mà yêu có được ǵ Đă tu sao chẳng trọn đường đi Người đời đắm lụy yêu nên khổ Thầy lại đeo mang khổ thế ni
* Thầy tiếc làm chi cái chữ t́nh Chữ t́nh khổ lụy vạn sinh linh Chiếc thuyền ân ái ch́m sinh tử Bờ bến thanh lương tuyệt bóng h́nh
* Tu sĩ, con ơi phải biết yêu V́ trong nhân thế khổ đau nhiều Yêu cho muôn loại vơi bớt khổ Không hiểu nên bàn cái chữ yêu
* Tu sĩ không yêu mới lạ h́ ! Không yêu thử hỏi tu mà chi Yêu đời yêu đạo yêu tất cả Yêu hết chúng sanh mới tuyệt kỳ
* Thầy tiếc sức Thầy không đủ yêu Thời gian ṃn mỏi đă hơi nhiều Chúng sanh chưa vớt cho hết khổ Thầy tiếc chưa tṛn cái chữ yêu
* Ai bảo người tu khổ chữ t́nh T́nh thương trang trải vạn sinh linh Lên thuyền bát nhă về bờ giác Trần thế ca vang một bóng h́nh
Bước Đi, Rơi Rụng Mây Ngàn * 31-12-2003 *
Ngày tôi ra đời Một ngày cuối năm Để đón chào ngày mới Cung nhịp thời gian khẽ gơ Lù lù lao tới Cái cũ ê chề, chất đống cho xong Cái mới thập tḥ, kẻ đợi người mong Ḍng chuyển hóa, đă bày nên thế đó ! Tôi mới sinh ra, è ̣, quẹ quọ Theo Tây th́ chưa trọn một ngày Đông lắc đầu, nói thiệt cho hay Tính tới tính lui đă đầy hai tuổi ! Ḍng thời gian, đâu đầu đâu cuối ? Ḍng tử sinh, đâu cuối đâu đầu ? Ngày lụn dần th́ lại canh thâu Đêm đuối sức th́ ngày xuất hiện Đ̣ chưa dừng chuyến Khách đă đến rồi Con đ̣ đưa đẩy Sóng nước rẽ đôi Bên lở bên bồi Trôi bờ sinh diệt Em có biết tại sao tôi ra đời V́ ẩn đă lâu, nên đến ngày tôi có mặt Chưa nói năng ǵ Mắt c̣n nhắm nghiền Ngậm vú mẹ oe oe Người th́ bảo vừa mới sinh ra Kẻ bấm đốt đă là hai tuổi Cứ ngẫm đi em Cái nào cũng đúng, cái nào cũng hay Nếu nói phút với giây, chưa trọn một ngày Nhưng năm nọ với kia th́ hai chứ đâu phải một Ngẫm nữa đi em ! Sự lộ diện của tôi, đâu bỗng chợt Đâu phải tự nhiên mà có mặt trong đời Chín tháng dài, từ bụng mẹ dưỡng nuôi Từng giây phút, mẹ đă tiêu hao nhiều sinh lực Ḍng đời chưa dứt Tôi c̣n đi cho cuối mức thời gian Sinh tử thênh thang Tôi cất bước cho tận cùng ngằn mé Một kiếp này thôi, tôi nói cho em nghe Tôi đă đón nhận sự tương sinh từ bụng mẹ Vừa sinh ra lại tiếp nhận với đất trời Kia tiếng cười, nọ tiếng nói buông lơi Nhồi sinh lực nâng niu từ khi tôi có mặt Ân với nghĩa th́ một ngày cũng đầy cũng chật Vậy mà tôi đón nhận đến nay rồi Núi vẫn c̣n thấp, biển vẫn chưa sâu Ân với nghĩa, lấy ǵ so sánh được ? Tôi nói cho em nghe, tùy em tiến bước Nhưng riêng tôi, th́ thế đó em ơi ! Một ngày sinh ra, tôi c̣n nhớ trong đời Dung tất cả, thử đất trời bao lớn ? Chim chuyền bay lượn Phớt bóng cành mai Ngày một ngày hai Tôi có trong đời Và tôi đi măi Bước chân c̣n đó, dặm dài Tử sinh c̣n đó, miệt mài tôi đi !!! Tôi đi, đừng nói năng chi ! Tử sinh c̣n ngán ngại ǵ thời gian Bước đi, rơi rụng mây ngàn Bước về, ê ẩm không gian vô cùng.
|