THƠ


NHẠC


Home

 

 

 

 

10 bài - Hoa Đạo Pháp – 01 –

 

01.  Chùa tôi

02.  Nụ hồng cho em

03.  Sám tâm nguyện

04.  Sắc không mỉm nụ vô cùng

05.  Từng cuộc hành tŕnh

06.  Tôi chỉ là Một Ông Thầy Tu

07.  Cảm niệm Mùa An Cư

08.  Cái nh́n thực tại

09.  Quê nhà sẵn có từ lâu

10.  Đức Phật vẫn ngồi yên

--------------

C H Ù A   T Ô I

Mồng 8 tháng Chạp, Vía Phật Thành Đạo,

Nhớ lại chùa xưa, quê cũ  - Ngày 10-01-2003

 

            Chùa tôi nho nhỏ bên làng

Bên ḍng sông quyện bên hàng thông xanh

          Có tre mấy lũy yên lành

Có chim ca hót trên cành líu lo

          Có con đường đất quanh co

Có người đưa đẩy con đ̣ lại qua

          Có mưa có nắng chan ḥa

Có trăng có gió mặn mà t́nh quê

          Có đầm sen nở sum suê

Dân làng xin hái đem về cúng dâng

          Tương chao dưa muối thanh bần

Dân làng san sẻ góp phần chia nhau

          Chùa tôi cửa trước cửa sau

Mỗi lần Hội lớn kéo nhau ra vào

          Lời kinh tiếng mơ thanh tao

Tiếng chuông ngân vọng rạt rào hồn quê

          Có ve réo rắt trưa hè

Có cây phượng vĩ chở che oi nồng

          Chùa tôi có kiểng có bông

Xanh vàng đỏ trắng điểm hồng tô son

          Có hàng ghế đá rêu phong

Có ḥn non bộ nằm trong sân chùa

          Chùa tôi quanh quẩn bốn mùa

Cùng dân làng sống hơn thua không màn

          Thương yêu thân thiện ḥa vang

Có ân có nghĩa chứa chan t́nh người

          Chia nhau câu hát tiếng cười

Chia nhau sướng khổ đẹp tươi dân làng

            Chùa tôi c̣n đó âm vang

Tôi xa lâu lắm c̣n mang nặng tins

          Tôi mang một chút xinh xinh

Tôi thương tôi nhớ một ḿnh tôi thôi

          Chùa tôi c̣n có quê tôi

Quê tôi c̣n có chùa tôi muôn đời

          Đưa hồn về chốn xa xôi

Sờ lên đôi má lệ rơi hai hàng

          Cho tôi xin được cưu mang

Dù cho một chút hành trang trong đời

          Thuyền ơi ! Sao măi xa khơi

Xin ngưng mái đẩy cho tôi trở về

          Trở về thăm lại chùa quê

Thăm trăng thăm gió thăm quê thăm làng

          Hay trăng c̣n đợi trăng ngàn ?

Ước mong c̣n đợi miên man chưa tṛn

          Khó hơn xuống biển lên non

Khi xa mới biết mỏi ṃn tháng năm

          Gió ơi ! c̣n nhớ ly tăm

Mây ơi ! c̣n nhớ dặm băng chưa về

          Ra đi một mảnh t́nh quê

Chỉ xin một chuyến trở về mà thôi

          Không ngờ một chuyến chia phôi

Trở thành một chuyến nửa đời phân đôi

          Rêu mờ mấy lớp lên ngôi

Trăng mờ mấy lớp dặm soi bên đường

          Chùa tôi tôi nhớ tôi thương

Quê tôi tôi nhớ vấn vương đêm dài

          Một đi cửa đóng then cài

Một đi lối cũ dấu hài dặm băng

          Vi vu thông gọi lời ngàn

Nao nao nước chảy miên man mịt mờ .

 

Nụ hồng cho em

Tháng 6 -2002

 

Đừng t́m về quá khứ

Đừng kiếm cái đă qua

Quá khứ không c̣n nữa

Đă qua biến mất rồi

 

Muốn làm người hạnh phúc

Phải là người biết sống

Sống làm người tỉnh thức

Cực Lạc vốn là đây

 

An vui trong hiện tại

Là đă có quá khứ

Là đă biết tương lai

Ḍng ư thức không hai

         

Qua ḍng sông ư thức

Qua mấy nẻo luân hồi

Và bốn loài sinh tử

Chung cùng chỉ một thôi

 

Tung lên khung trời rộng

Thu ngắn nẻo đường về

Không từ trong cái có

Có nào khác với không

 

Em có biết ǵ không ?

Tôi sẵn có bên người

Em có nghe ǵ không ?

Em c̣n măi trong tôi !

 

Tôi là em tất cả

Em là tôi nhiệm mầu

Đâu c̣n tan hợp nữa

Muôn ngàn, hiện hữu thôi

         

Tôi măi là nhịp cầu

Bắc đôi bờ sinh tử

Tôi măi là thuyền từ

Đưa đón mọi người qua

 

Tôi nguyện cơi ta bà

Là Tây Phương Cực Lạc

Tôi nguyện băi tha ma

Là ḍng sông tươi mát

         

Chúng sanh hay Hiền Thánh

Địa ngục hay thiên đường

Gian tà hay chân chánh

Quy hướng chỉ một phương

 

Tam đồ hay sáu nẻo

Ánh sáng hay u minh

Là tṛ chơi lắt lẻo

Làm khổ mọi sinh linh

         

Hỡi mười phương ba cơi

Hỡi muôn kiếp u hoài

Bao trầm luân khoắc khoải

Sao cứ măi lạc loài

 

Nguyện hay là vô nguyện

Vô nguyện tức nguyện rồi

Cửa tam vô tịch diệt

Chơn thường chơn lạc thôi

         

Vô ngôn tức không lời

Tôi có nói ǵ đâu

Núi cao cao ngất măi

Biển thẳm thẳm thật sâu

 

Tôi sụp lạy cúi đầu

Xin kết một đài sen

Chắp tay dâng khắp cơi

Gởi cho em nụ hồng

 

Nụ hồng hai cơi sắc không

Sắc không hai cơi nụ hồng cho em.

 

Sám Tâm Nguyện

 

            Cúi đầu Lễ Phật Di Đà

Một ḷng cầu nguyện thiết tha chân thành

          Nhất tâm bất loạn rành rành

Tây Phương Cực Lạc văng sanh tức th́

          Sen vàng chín phẩm huyền vi

Lạc Bang là nẻo con đi trở về

          Dứt trừ một niệm Giác-Mê

Giác-Mê, không niệm là về Phương Tây

          Di Đà, Lục-Tự, là đây

Duy tâm Tịnh Độ, hiển bày đích đang

          Cho con thấy thật rơ ràng

Chư Phật-Thánh Chúng, hai hàng hiện ra

          Quán Âm, Thế Chí bên ta

Chúng sinh siêu độ hằng sa không lường

          Con từ vô thỉ lên đường

Vào sinh ra tử muôn phương nghiệp dày

          Con từ vô thỉ đến nay

Tứ sinh, lục đạo, đọa đày trần lao

          Cừu thù, oán đối ra vào

Lợi danh, danh lợi tội cao lỗi nhiều

          Hết sinh lại tử tiêu điều

Mượn thân giả hợp bao nhiêu lần rồi

          Xa mờ đạo lư nhiệm mầu

Xa mờ tánh giác mà sâu phiêu trầm

          Si mê phiền năo tham sân

Bát phong suy động, xoay quần mông lung

          Nghiệp duyên gây tạo điệp trùng

Cho nên vô thỉ vô chung là vầy

          Tấm thân ngũ uẩn đắp xây

Một khi c̣n mất, ngất ngây đau buồn

          Lợi danh tranh đoạt luôn luôn

Một khi thành bại điên cuồng nhiểu nhương

          Nghĩa t́nh vay trả vấn vương

Một khi ră hợp, tang thương vô ngần

          Cuộc đời, là biển trầm luân

Ba ch́m bảy nổi, phong trần thế ni

          Tâm thành niệm Phật Từ Bi

Con nguyền tỏ ngộ đường đi Đạo Vàng

          Tâm Như, là Bóng Từ Quang

Con nguyền hiển lộ huy hoàng tánh linh

          Giác-mê, là niệm hữu t́nh

Bồ-Đề vô niệm, quang minh tuyệt vời

          Tử sinh thị hiện độ đời

Vào sinh ra tử độ người trầm luân

          Chí cao Đạo Cả, thấm nhuần

Tự tha, tự độ, Phật Ân đáp đền

          Lạc Bang, huyền diệu thênh thênh

Ta Bà kham nhẫn, tạo nên Sen Vàng.

 

Sắc Không Mỉm Nụ Vô Cùng

Bài nầy tôi viết vào dịp Tết Tây 2003,

Trong lúc đang thăm viếng một ngôi chùa nhỏ,

nghe tiếng tụng kinh của một vị Thầy, và quư Phật tử

trong buổi lễ hàng tuần của ngôi chùa này.

 

Tôi nằm nghe từ nơi chùa nhỏ

Pháp âm vi diệu của Phật Đà

Nghe như Hội Linh Sơn c̣n đó

Bóng thời gian năm tháng không xa

Ngày xưa Đức Phật

Dưới cội Bồ Đề

Lục thông chứng đắc

Chân lư trổ hoa

Hoa chân lư hiện sinh trên lộ tŕnh muôn nẻo

Pháp huyền vi có mặt từ nhịp bước vạn đường

Đức Thích Ca

Đă đón nhận từ hai ngàn năm trăm năm trước

Tôi mỉm cười

dong ruổi mấy chục thế kỷ sau

Giải thoát là ǵ ?

Sinh tử là ǵ  ?

Nếu không sinh làm sao có tử ?

Không luân hồi nói giải thoát mà chi ?

Có với không, thật ra chỉ một chữ

Không với có, nhận ra chỉ một lời

Chữ với lời tôi nói để mà chơi

Hèn chi Ba trăm hội thuyết kinh

mà chưa từng lên tiếng

Phật với chúng sinh

Phàm với Thánh

Tôi với người

Thật ra như một nụ cười

Nụ cười vụt tắt trên môi điểm hồng

Điểm hồng hai chữ có không

Có không rũ mặt điểm hồng c̣n nguyên

Sông xưa bến cũ con thuyền

Trời xanh mây trắng chim chuyền xa đưa

Đă không th́ mấy cũng vừa

Có th́ một điểm cũng thừa mà thôi

Ô ḱa mây gió lên ngôi

Cỡi trên sóng bạc rụng rời trăng sao

Vượt từng không, phớt hồng mao

Xa in dấu ngọc cây đào trước sân

Hèn chi Đức Thích Ca bảo

Ta chưa từng sinh ra

Ta chưa nhập niết bàn

Tam vô từ đó tôi mang

Tứ đức rũ sạch trên đàng tôi đi

Tôi đi từ chỗ không đi

Luân hồi không đến ngại ǵ có không

Tôi đi pháp giới rỗng không

Tôi về vạn hữu hằng c̣n hiện ra

Tôi đi không cửa không nhà

Tôi về lầu các phong ba rêu mờ

Th́ ra Đức Phật

Nói chữ Pháp thân

Ngàn sao vụt tắt

Hiện bóng phù vân

Mười phương thế giới ba ngàn

Chân lông nguyên vẹn chưa tràn phải không

Nhẹ hơn một áng mây hồng

Vô chung vô thỉ cũng đồng thế thôi

Biển sông nào khác núi đồi

Tử sinh c̣n ngắn hơn hồi chuông ngân

Tay cầm hạt chuỗi chưa lần

Long Hoa đă hiện, Linh Sơn chưa tàn

Ngược ḍng thời gian

Đứng trên đồi vô thỉ

Vạn hữu mênh mang

Lưu tận đáy vô chung

Sắc, Không mỉm nụ vô cùng !

 

Từng Cuộc Hành Tŕnh

Viết trên đường bay Adelaide – Brisbane * 6-2003 *

 

Từng cuộc hành tŕnh

Tôi thường chọn những chuyến đi sớm nhất

Hay những chuyến đi rơi rớt sau cùng

Tôi muốn làm một người khách độc hành

Lững thững bước đi không ai chào ai vẫy !

Nơi tôi đến biết sao hay vậy

Nơi tôi về không thấy không hay

Dù đêm khuya hay mới chớm ban ngày

Trong xa lạ, tôi ung dung bước tới

Có những sân ga, chưa ai chờ ai đợi

Có những bến xe đ̣, năm ba người mới tới lai rai

Hay những phi trường, chỉ c̣n người một người hai

Trong cuốn hút mênh mông, tôi là người có mặt !

Thu về hiu hắt

Đông rét căm căm

Xuân cười khoe sắc

Hạ dắt điêu tàn

Tôi đi từ cơi lang thang

Bước chân đă mỏi dọc ngang lối về

Tôi đi không hẹn không thề

Cuộc đời đă mỏi bốn bề chưa tan

Tôi đi không một âm vang

Nhạc rung không tiếng lên đàn không dây

Tôi đi chưa đó chưa đây

Tôi về hoa lá cỏ cây đổi màu

Tôi đi không trước không sau

Tôi về ngày cũ đêm sâu lụn tàn

Tôi nghe vũ trụ buông màn

Khép hờ cánh cửa muôn ngàn lại qua

Tôi nghe âm vọng gần xa

Từng sinh vật núp dưới nhà tử sinh

Như từng cuộc hành tŕnh

Ai bảo rằng đi đến !

Điểm cuối chỉ một ḿnh

Ai bảo đó hồi qui !

Nhà ga không đến không đi

Bến xe không đỗ, cớ chi vẩy chào ?

Đường bay xẻ lối trăng sao

Thuyền không xẻ nước chống sào đợi ai ?

Quay lại một đường dài

Từ khi tôi có mặt

Đánh thoắt một ngày mai

Tôi lặng yên nhắm mắt

Thử hỏi, đến có ai dắt ?

Thử hỏi, đi có ai chờ ?

Từng đến đi như từng một cơn mơ

Choàng tỉnh dậy mới dật dờ

Có khi nhớ có khi không

tỏ mờ, đầu đuôi, gốc ngọn !!!

Có những chuyến đi thật sớm

Có những chuyến về thật khuya

Tôi thương những con tàu

Tôi thương những sân ga

Cứ lững thững đến đi nhưng không phải là nhà

Khách đi vội

Bỏ lại con tàu và nhà ga trống rỗng !!!

Vũ trụ dù lồng lộng

Cũng không đón một ai !

Thời gian dù ngắn dài

Cũng không chờ không đợi !

Uïc ịch, ù ù, boong boong, vút tới

Vểnh tai nghe, đâu ai vẩy ai chào ?

Cây lay, gió chạy, bay nhảy trăng sao

Giờ phút đó nếu sẩy một tai biến nào

Tôi là người có mặt

Nhưng là kẻ độc hành trên lộ tŕnh đưa đẩy

Xưa và nay, biết bao lần đă vậy

Tử và sinh

Có th́ thấy, không có cũng chẳng ai trông

Nhẹ hơn một mảnh tơ hồng

Bèo hơn một bọt trôi sông mịt mờ

Cuộc đời tôi, một giấc mơ !

Mượn thân hư huyễn trôi bờ tử sinh

Cuộc đời tôi, một bóng h́nh !

Mờ mờ nhạt nhạt lung linh dặm trường

Cuộc đời tôi, một ngân sương !

Màn đêm chưa tắt, soi đường chẳng ra ?

Tàu ơi, c̣n nhớ sân ga !

Xe ơi, c̣n nhớ bến xa bến gần !

Thuyền đâu rẽ nước chia phân !

Máy bay đâu xé nổi vầng không gian !

Đời tôi cũng vậy không màng !!!

 

Tôi Chỉ Là

MỘT ÔNG THẦY TU

Trọng Đông 2003

 

Tôi chỉ là một ông Thầy tu

Với tiếng chuông tiếng mơ thâm u      

Tránh khỏi những mây mù thấp cao danh lợi

Chức vụ, địa vị, quyền uy không màng tới

Bát phong phe phẩy tựa gió thoảng mây bay

Tương chao dưa muối cỡi theo tháng với ngày

Vẫn tự tại đơn sơ như từ ngày tôi có mặt

Tôi chỉ là một ông Thầy tu, quê mùa cạn cợt

Phủ lớp nâu sồng áo vải xa xưa

Tránh những tranh chấp, xảo thuật hơn thua

Thong dong rảo bước giữa bốn mùa

Chân đạp đất, đầu nh́n cao giữa trời xanh mây trắng

Lột xác trinh nguyên, gội ḿnh mưa nắng

Góp nhặt ba rừng giáo lư, trắng tay

Đức Phật ngồi yên, bất động, không lay !

Thánh Tổ bặt h́nh, không vang, không tiếng !

Vũ trụ càn khôn, không cùng không nguyện

Nghe, biết, thấy, làm, vô tác vô tâm

Bước chân đi giữa gió mát trăng rằm

Đếm lại được mấy đồi xanh ngọn cỏ ?

Tôi chỉ là một ông Thầy tu, nhỏ nhoi kham khổ

Góp nhặt lá vàng trên những con đường sỏi đá quanh co

Đói ăn, khát uống, mệt nghỉ, ngáy kho kho

Kinh luân trống rỗng, lúa thóc thủng bồ

Đưa không nhận, đẩy không cho

Đường không đến, nẻo không đi, không thêm không bớt

Chim hót, bướm bay, ếch nhái ọt ẹt, chật ních đồng g̣

Chưa làm loang lổ trên hành tinh xanh rách nát

Tôi chỉ là một ông Thầy tu, lạnh co nóng quạt

Dọ giẫm, lần ṃ lối cũ tích xưa

Nh́n những thềm hoang rêu phủ dư thừa

Nḥa bóng thời gian trải dài thế kỷ

Đâu là những vàng son ! uy nghi tuyệt mỹ !!!

Đâu là những cơ ngơi ! đồ sộ huy hoàng !!!

C̣n không loang lổ c̣n không ?

C̣n không loang lổ chất chồng phong sương ?

Ô ḱa ? Phật Giáo - Quê Hương

Biển dâu mấy độ, tang thương mấy lần ?

Đưa tay vá lại phù vân

Đan tâm vá lại phong trần biển dâu

Tôi chỉ là một ông Thầy tu, tóc bạc mái đầu

Những sợi đen nhiều xen kẽ điểm sương, nên trắng

Tôi đi trên những con đường quê trống vắng

Nghe tâm tư trĩu nặng

Giang sơn gấm vóc năm ngàn năm

Gia tài Phật Giáo hai ngàn năm

Bóng tối thủng dần, đôi mắt chăm chăm

Màn đêm chợt tắt, hừng đông ló dạng

Tôi chỉ là một ông Thầy tu, đôi tay chống nạn

Đỡ ṿm trời oan nghiệt phủ quê hương

Đẩy vô minh dày xéo làng quê, thành thị, phố phường

Cho Phật Giáo với Quê Hương

Đầy sức sống trong t́nh thương dịu ngọt

Tôi chỉ là một ông Thầy tu, cà tḥ cà thọt

Trông thật khù khờ, hiền giả quá ngu

Lặng t́m từ cơi thâm u

Ḷa lên ánh chớp mây mù trần gian

Lặng t́m từ cơi mơ màng

Vẽ lên dấu ngọc leo thang trở về

Lặng t́m từ cơi u mê

Rung chuông đánh thức, đă về hay chưa ?

Gật gù tôi dạ tôi thưa

Đời tôi ư hữ !!! Thầy Chùa thế thôi !!!

 

Cảm niệm MÙA AN CƯ

Cảm tác trên đường bay.  07-2003

 

Mỗi năm trong Đạo Phật có một mùa

Dù hôm nay hay đă tự ngàn xưa

Muôn phương khắp hướng lớn nhỏ cùng về

An trụ tại một nơi gọi là An Cư Kiết Hạ 

Thời gian thôi hối hả

Không gian khép khung trời

Mỗi ngày đêm sáu thời

Quay về trong thực tại

Kia lời kinh tiếng mơ

Nọ mật niệm tham thiền

Dừng giả huyễn đảo điên

Rọi soi đường tu tập

Ngày xưa Đức Phật

Từng dạy việc này

Cứ mải mê du hóa miệt mài

Của không bồi đắp, cho hoài cũng hết

Hướng nội, hướng ngoại tuy hai mà một

Tâm vật, vật tâm tuy một mà hai

Đừng quanh co lư luận dong dài

Nói th́ dễ mà làm th́ rất khó

Cứ nh́n lại Lịch đại Tổ Sư c̣n đó

Dù Tây Thiên, Đông Độ, cho tới Việt Nam

Nh́n trông một cánh hoa đàm

Thử soi ngọn đuốc ngàn năm kiếm tầm

Nh́n trông sen nở trong đầm

Không vương uế trược mới đâm ngọn chồi

Nh́n trông vời vợi núi đồi

Xa từ thung lũng lần hồi dâng cao

Nh́n trông vần vũ trăng sao

Bóng đêm mờ tỏa biết bao tuyệt vời

Nh́n trông thuyền tít mù khơi

Bờ xưa bến cũ xa rời mới xong

Hăy nh́n lại,

Chúng ta cùng một ḍng

Nguyện theo đường Thích Tử

Sống trong cửa thiền môn

Quyết xa ĺa nghiệp dữ

Trau gương hạnh vẹn toàn

Nhớ từ thuở xuất gia

Lấy cửa Phật làm nhà

Thờ Đức Phật làm cha

Tất cả là anh em đâu khác

Kẻ trước người sau nối gót

Vào nhà Như Lai

Mặc áo Như Lai

Ăn cơm Như Lai

Nói chuyện Như Lai

Tri và hành bất biến, không một không hai

Đường vạn lư Hoa Từ Bi rạng rỡ

Nước cam lộ nguyện cho đời hết khổ

Mối từ tâm xin chuyên chở thương yêu

Cửa Tam Vô, Thánh Đức đă có nhiều

Đèn trí tuệ, tự chúng ta khai mở

Đạo vàng nở rộ

Rạng ánh thiều quang

Thế giới ba ngàn

Nhờ ơn tế độ

Huynh đệ chúng ta

đă nguyện đi trên đường cứu khổ       

Pháp lữ một nhà,

Nguyện tâm lực cứu cả hàm linh

Con đường tu đâu phải chỉ riêng ḿnh

Ta c̣n Đức Phật, ta c̣n chúng sinh

Đă thấy một th́ qui về tất cả

Một kiếp nhân sinh, dù không cùng cha mẹ

Sáu nẻo luân hồi, dù chưa từng ruột thịt anh em

Nhưng đă nguyện noi theo Đức Từ Phụ pháp vương

Đạo giải thoát, thế giới mười phương đều pháp quyến

Mỗi Mùa Hạ, nhờ công tu luyện

Mở mắt từ, thấy cả xưa nay

“Có th́ có tự mảy may

Không th́ cả thế gian này cũng không”

Nh́n xem muôn nước về sông

Muôn nguồn về biển mênh mông diệu kỳ

Nh́n xem vạn hữu li ti

Có th́ chẳng có không th́ chẳng không

Chuông ngân thức tỉnh vạn ḷng

Nụ Hoa Hàm Tiếu cười trong nhiệm mầu

Mỗi Mùa Hạ, thấm thật sâu

Ba rừng giáo lư lên đồi trinh nguyên

Một ngày tu, dứt vạn duyên

Tử sinh im bặt, năo phiền c̣n đâu

Cùng nhau xây dựng nhịp cầu

Bắt bờ sinh tử, cạn tàu mới thôi

Cùng nhau xây dựng đạo - đời

Lên thuyền Bát nhă, buông lơi biển sầu

Hạ này rồi tới Hạ sau

Từ trong Mùa Hạ, Đạo Mầu trổ bông. 

 

Cái Nh́n THỰC TẠI

      Trọng Đông 2003

 

            Nh́n cho rộng, thấy cho sâu

Ba ngàn thế giới một màu xanh xanh

          T́m sâu ngọn mạch đầu ghềnh

Suối nguồn chưa cạn bên thềm khởi đi

          T́m sâu từng mảnh li ti

Hồng hoang ẩn hiện vân vi chớp ḷa

          Đi vào gốc rễ tinh ba

Tương sinh bừng nở nụ hoa đầu cành

          Đi vào sợi nắng long lanh

Trời xanh loáng bạc rơi nhành thùy dương

          Từ tâm tỏa rạng pháp vương

Từ bi tỏa chiếu yêu thương muôn loài

          Nhịp cầu con đẩy đưa thoi

Xuyên ngàn lớp sóng tỏ soi vạn h́nh

          T́m vào tận đáy vô minh

Sờ lên ảnh tượng, lung linh bảo đài

          T́m vào tận bóng nhạt phai

H́nh vương đầu ngơ, bóng dài vầng trăng

          Hồ thu thủy, nước tung tăng

Gom tṛn đáy nguyệt, cô Hằng ngẩn ngơ

          Vẽ dấu ngọc, bắt mộng mơ

Ngàn cây xanh lá ngóng chờ ngọn sương

          Đêm khuya gối mộng nghê thường

Ngập ngừng nửa bước, vấn vương bụi rừng

          Từng không ngả bóng vô chừng

Vầng dương đứng lặng chưa dừng đầu non

          Ngẩn ngơ rơi rụng héo ṃn

Tan hoang phiền lụy nét son ửng hồng

          Quẳng đi một gánh tang bồng

Thuyền không xẻ nước trôi sông vô bờ

          T́m sợi tóc, bắt cộng tơ

Mịt mờ nhân ảnh, vật vờ trời mây

          T́m trong gió nhẹ heo may

Phong ba vụt tắt lung lay bụi trần

          Gom ngàn vạn bóng phù vân

Vén mây trùng điệp tỏa vầng thiều quang

          Vẽ lên lối dọc đường ngang

Chữ tung biến mất, chữ hoành biệt tăm

          Tỏ soi như ánh trăng rằm

Ngàn sao lấp lánh ngàn năm vẫn c̣n

          Nằm đáy biển, gối đầu non

Phơi ḿnh dưới nắng, tựa hồn đỉnh cao

          Ngân lên tiếng hát vang nào

Lời ca chưa dứt, vẫy chào ra đi !!!

 

QUÊ NHÀ Sẵn Có Từ Lâu

  Gặp lại một người thân đă 30 năm xa cách. 10 - 2003

           

            Lắng nghe từ cơi tâm tư

Khơi lên bấc lửa đă từ bao năm

          Lắng nghe từ cơi xa xăm

Rung lên t́nh tự biệt tăm hiện về

          Ngày đi, không hẹn không thề

Ngày về, ai đợi bốn bề tôi đi

          Lang thang nào có từ ly !

Mênh mông không lối, nói chi nẻo về !

          Trèo lên cửa ải sơn khê

Bắc thang mà hỏi hồn quê chốn nào ?

          Đứng trên bèo bọt ba đào

Xô tan ḍng nước, vẫy chào trùng khơi

          Trăng ngà lơ lửng chơi vơi

Nàng trăng cô quạnh lâu rồi, phải không ?

          Lạnh lùng gối mộng đêm đông

Nực cười, ai vẽ tang bồng mà chi ?

          Năm mươi năm, chẳng ra ǵ !

Năm mươi năm nữa, thở kh́ là xong !

          Ngược lên tận chốn khơi ḍng

Xuôi về cuối nẻo, nghe ḷng rỗng không

          Trời xanh mây gội nắng hồng

Cơi nhân gian, biết ai đồng cùng ai ?

          Mới hay, cơi mộng c̣n dài

Ngàn xưa rẽ lối, chưa phai bóng h́nh

          Cội già ngả bóng lung linh

Rừng khuya thức giấc, hỏi ḿnh là ai ?

          Thời gian, cửa đóng then cài

Không gian khép lại, nào ai với ḿnh

          Nửa đời, một cuộc tử sinh

Nửa mang nửa gởi chút t́nh trần gian

          Kề vai trĩu nặng hai đàng

Bước đi chưa mỏi, bước ngang chưa về

          Trên đồi lộng gió Tào Khê

Miên man nước chảy tứ bề cùng tôi

          Tôi đi, c̣n đó cuộc đời !!!

Quê nhà c̣n đó, ngỏ lời tôi đi !!!

 

ĐỨC PHẬT Vẫn Ngồi Yên

 

Đức Phật vẫn ngồi yên

Từ quang tỏa mọi miền

Khách đi về mỉm nụ

Bảo tŕ hiện bạch liên

 

Bặt dấu tích năo phiền

Biển trần gian yên lặng

Tựa ḿnh trên ghềnh vắng

Kê đầu ngủ non cao

 

Bát phong lộng ŕ rào

Khách mặc nhiên ngon giấc

Nghe âm vang c̣n mất

Buông cởi trói, chiêm bao

 

Mở mắt thấy ngàn sao

Nhắm mắt vầng trăng hiện

Bến đ̣ ngang dừng chuyến

Đón khách, đợi lâu rồi

 

Đâu cần ai gọi mời 

Tự bước lên cùng lối

Từng khoang, cứ đứng ngồi

Đ̣ ngang đưa khách măi

 

Đục trong đừng ái ngại

Đ̣ đưa khách sang sông

Ra rời bờ bến cũ

Đôi bờ một ḍng sông

 

Khách mừng rỡ, an ḷng

Hai bờ không phải một

Giật ḿnh, reo thảng thốt

Một bờ chẳng phải hai

 

Đường xưa chẳng đóng cài

Lối về cần chi cửa

À, th́ ra như rứa !

Đức Phật vẫn ngồi yên

 

Chấp tay thật ngoan hiền

Bàn tay hoa mầu nhiệm

Pháp giới là thân quyến

Rừng hoa tạng bạch liên

 

Ai bảo, cơi hữu biên ?

Ai bảo, cơi vô biên ?

Giữa hữu - vô là một

Không có gạch nối liền

 

Chữ nghĩa, lư luận : Phiền

Thiền, tịnh, mật, hạnh : Chuyên

Lục phàm, tứ Thánh : Viên

Đức Phật mỉm cười : Yên

 

Một cảnh chùa đang rầm rộ,

Pháp sự xong, họ đi hết

Đức Phật tự tại điềm nhiên

Một ḿnh tôi ở lại,

gợi niềm cảm tác.

 

Tháng 10-03