|
Lôc Xuân Đinh Hợi 2007
(trích
thơ của Mặc Giang)
Vô thường một đóa xinh tươi
Từ trong nhân ảnh nụ cười c̣n vang
Thích Nhật Tân
Cội già ngă bóng lung linh
Rừng khuya thức giấc hỏi ḿnh là ai
Thích Nhật Tân
Người thương diệu hữu chơn thường
Ta thương muôn vật trên đường phù sinh
Thích Nhật Tân
Người gieo cam lộ pháp vương
Ta gieo tiếng gọi t́nh thương con người
Thích Nhật Tân
Người về thăm lại quê nhà
Ta đi rung cơi Ta bà ngấn sương
Thích Nhật Tân
Người về thăm lại cố hương
Ta đi trên khắp nẻo đường tử sinh
Thích Nhật Tân
Tử sinh chiếc lá đưa vèo
Gởi thân quán trọ bọt bèo hợp tan
Thích Nhật Tân
Trèo lên trên đỉnh hơn thua
Rớt vào hố thẳm gió lùa tan hoang
Thích Nhật Tân
Cuộc đời như một giấc mơ
Gởi thân quán trọ trôi bờ tử sinh
Thích Nhật Tân
Không như tàu lớn ra khơi
Th́ như thuyền nhỏ đưa người sang sông
Thích Nhật Tân
Không như cây cả núi non
Th́ làm cây nhỏ bên ḥn đá xanh
Không như mấy luỹ tre xanh
Th́ làm ngọn trúc xinh xinh đầu làng
Thích Nhật Tân
Mỗi ích kỷ là buộc đời chật vật
Mỗi tỵ hiềm là giăng lưới bủa vây
Mỗi hơn thua là lặn lội bùn lầy
Mỗi ganh ghét là t́nh thân đánh mất
Thích Nhật Tân
Mẹ là một khối gian nan
Cho con vượt khổ trên đàng phù sinh
Mẹ là ánh sáng b́nh minh
Cho con biết nẻo đăng tŕnh thênh thang
Thích Nhật Tân
Vô thường rón rén cành mai
Nụ xuân e ấp đêm dài đă lâu
Thích Nhật Tân
Tay cầm hạt chuỗi chưa lần
Long Hoa đă hiện, Linh Sơn chưa tàn
Thích Nhật Tân
Đôi tay nâng một cành hoa
Ngàn sao lấp lánh, ngân hà rụng rơi
Thích Nhật Tân
Đưa tay vá lại phù vân
Đan tâm vá lại phong trần biển dâu
Thích Nhật Tân
Vô thường cất bước trong đời
Mở ra gót ngọc ngát lời hoan ca
Thích Nhật Tân
Đă thi ân, không nên cầu đền đáp
Đă thí đức, không nên vọng nhớ ơn
Miễn làm ǵ có ư nghĩa là hơn
Vẫn tốt hơn là không làm ǵ được
Thích Nhật Tân
Hễ c̣n sống, c̣n làm, không nói trước
Nếu chết đi, từ tạ, thế là xong
Nên an vui cho trọn vẹn tấm ḷng
Kẻo uổng phí một lần vào sinh tử.
Thích Nhật Tân
Ta xin thắp ngọn đèn khuya
Nh́n trông những nơi leo lét
Ta xin vào trong ngơ kẹt
Nh́n trông mảnh tối cuộc đời
Thích Nhật Tân
Ta xin vào nẻo đơn côi
Nh́n trông những người cô độc
Ta xin vào nơi hẻm hóc
Nh́n trông cuộc sống âm u
Ta xin vào chốn mịt mù
Nh́n trông mảnh đời đau khổ
Thích Nhật Tân
Đời đă khổ, đừng gieo thêm khổ nữa
Đời đă đau, đừng chồng chất thêm đau
V́ t́nh người, hăy dành chỗ cho nhau
Đành chấp nhận những ǵ không chấp nhận
Thích Nhật Tân
Đừng trách cứ bùn lầy sao cặn bẩn
Đừng vọng cầu sao nước đục chẳng trong
Là con người, đeo nghiệp dĩ xoáy tṛng
Nếu thánh thiện, đâu c̣n trần gian nữa
Thích Nhật Tân
Bằng thân thiện, để cùng nhau nương tựa
Bằng nhịp cầu, để nối kết cảm thông
Hăy bước qua những ngưỡng cửa dị đồng
Cùng ca hát trên hành tŕnh nhân ái.
Thích Nhật Tân
Leo dốc đồi, làm sao không ghềnh ráng
Bám cong queo, làm sao khỏi quanh co
Đă hơn thua, làm sao hết đôi co
Luôn tranh chấp, an b́nh sao ló mặt
Thích Nhật Tân
Xuân đang đến cho muôn hoa thêm sắc
Xuân đang về cho muôn nhụy thơm hương
Xuân đang đi cho hương sắc vương vương
Ḷng xuân rộng cho t́nh xuân sâu nặng
Thích Nhật Tân
Nụ xuân tươi lá hoa cười trong nắng
Nụ xuân nồng hoa lá động rung cây
Hương xuân bay theo gió gởi trời mây
Thềm xuân mở đượm xuân t́nh nhân thế
Thích Nhật Tân
Xuân đang đến đón xuân trong nỗi nhớ
Xuân đang về đón xuân trong niềm mong
Mỗi mùa xuân hoa ướm nhụy đơm bông
Người nhân gian cái già đơm thêm tuổi
Thích Nhật Tân
Xuân đi hoa lá rụng rơi
Xuân về hoa lá mỉm cười lá hoa
Xuân mơ êm ấm chan ḥa
Xuân mộng hương sắc nhẹ xoa nhân t́nh
Thích Nhật Tân
Xuân về ánh ngọc lung linh
Xuân đi mai đứng đầu đ́nh trổ bông
Xuân tàn sắc có phai không
Xuân tan hương hỡi nhẹ lồng gió bay
Thích Nhật Tân
T́nh xuân nán đợi đêm ngày
Nụ xuân c̣n đó hây hây ửng hồng
Tầm xuân qua những đêm đông
Đón xuân đeo đá trổ bông xuân về
Thích Nhật Tân
Xuân không lỗi hẹn ước thề
Xuân đi ươm sắc xuân về ươm hương
Thích Nhật Tân
Xuân về vướng nhụy tơ vương
Xuân đi rơi rụng sắc hương phai tàn
Nhưng xuân c̣n măi nhân gian
Nụ xuân c̣n đó, bên đàng trổ bông
Thích Nhật Tân
Xuân đi xuân có xuân không
Xuân về xuân có chờ mong ai người
Không xuân khép mở đẹp tươi
Có xuân chúm chím nụ cười điểm hoa.
Thích Nhật Tân
Từ lâu che khuất tánh linh
Đắm ch́m lục đạo quên ḿnh là ai
Xưa nay lặn hụp miệt mài
Đường về quê cũ dấu hài dặm băng
Thích Nhật Tân
Tử sinh như áng phù vân
Giác mê như bóng sương ngân treo cành
Nụ cười hàm tiếu tinh anh
Nở trên môi ngọt trong lành thơm hương
Ḥa trong vi diệu pháp vương
Thong dong rảo bước trên đường ta đi.
Thích Nhật Tân
Người đi xây mộng cuộc đời
Ta về sống với những nơi quê mùa
Người đi cao vọng hơn thua
Ta về nước mặn đồng chua lúa vàng
Thích Nhật Tân
Người đi vượt suối băng ngàn
Ta về đồng nội bên hàng tre xanh
Người đi thỏa chí hùng anh
Ta về vá viú mái tranh hoen mờ
Thích Nhật Tân
Người đi chắp cánh mộng mơ
Ta về bến cũ đôi bờ sông xưa
Người đi vùng vẫy cho vừa
Ta về quê nhỏ nắng mưa đă nhiều
Thích Nhật Tân
Người đi công toại bao nhiêu
Ta về tô vẽ nhiễu điều giá gương
Người đi cho thỏa đường trường
Ta về ôm mộng b́nh thường t́nh quê
Thích Nhật Tân
Người đi cho vẹn ước thề
Ta về vui thú với nghề điền viên
Người đi v́ Tổ v́ Tiên
Ta về sông núi hồn thiêng tôn thờ
Thích Nhật Tân
Người đi biết đến bao giờ
Ta về một mảnh cơ đồ cho ai
Cũng v́ xây dựng tương lai
Ngày nay đồng hội, ngày mai đồng thuyền
Thích Nhật Tân
T́nh phu phụ leo lên đồi chí tử
Nghĩa phu thê trèo dốc đá cheo leo
Những trầm kha, cố mang, vác, gánh, đèo
Những giông tố, gắng dập vùi, chịu đựng
Thích Nhật Tân
Đường khổ ải là con đường t́nh ái
Nợ đau thương là cái nợ phu thê
Xé tâm can ngậm nuốt trái ê chề
Sao không đoạn ái, thẳng vào vô sanh
Thích Nhật Tân
Người đă chết, nghĩa là ta cũng chết
Người thơng tay, nghĩa là ta cũng buông
Người trôi sông, nghĩa là ta ch́m xuồng
Người tắt ngủm, nghĩa là ta đứt bóng
Thích Nhật Tân
Rồi một mai, cũng lăn vào cơi chết
Cọp để da, người để tiếng chiêm bao
Có làm đau cho cát bụi hư hao
Và làm đau cho sương pha giá lạnh !
Thích Nhật Tân
Chê người vừa phải ai ơi
Ta đâu có khá hơn đời lắm sao
Giận người đừng có đổ nhào
Để cho thánh thiện đón chào thế nhân
Thích Nhật Tân
Ghét người c̣n để tóc tơ
Giữa sông nước đục, bên bờ nước trong
Hờn người đừng có cạn ḷng
Con tim biết thở, c̣n hong chút t́nh
Thích Nhật Tân
Nh́n người đau, trong ta nghe thấy khổ
Nh́n người cười, trong ta cảm an vui
Nh́n người sầu, trong ta xót ngậm ngùi
Nh́n người chết, ta làm sao thoát nắng
Thích Nhật Tân
Khi đau khổ đă đến hồi tuyệt đích
Th́ an vui sẽ đột biến tất sinh
Khi sầu bi đi đến chỗ tuyệt t́nh
Th́ lối thoát mở đường từ tử lộ
Thích Nhật Tân
Cuộc đời này, thế thường, thường vẫn thế
Kiếp sống này, thời thế, thế phải xoay
Ước sẽ thành khi điểm cuối hết quay
Nguyện sẽ tựu khi điểm cùng hết đợi
Thích Nhật Tân
Nay người chết, nghĩa là ta không khỏi
Đừng nghĩ rằng, cái chết chẳng đến ta
Chỉ khác nhau, lóng ngóng cách gần xa
Cùng sắp lớp đua nhau về nghĩa địa
Thích Nhật Tân
Đừng nghĩ rằng, sống không kèn không cựa
Chết là xong, chẳng dính líu đến ai
Con đường đi giữa trần cảnh-tuyền đài
Dây túc trái vẫn ngàn đời nối kết
Thích Nhật Tân
Lợi danh, là một băi phù du lầy lội
Cuộc đời, là một băi nhiễm thể phù sinh
Trôi bồng bềnh những cặn bă nhục vinh
Và bầm dập những rong rêu thành bại
Thích Nhật Tân
Rừng thăm thẳm, nên rừng nghiêng bóng núi
Dốc đèo heo, nên dốc đá cheo leo
Gió vi vu, nên gió cuốn đưa vèo
Biển mù khơi, nên trùng dương sóng vỗ
Bởi khối óc, vẫn c̣n đầy nỗi nhớ
Bởi tâm tư, chưa cuối nẻo trời quên
Nên nh́n trời, nh́n đất, gởi chênh vênh
Càng thẩm thấu quăng đường dài gai góc
Thích Nhật Tân
Hai bên núi đá lưng đồi
Người đâu lại đến tô bồi tâm hương
Bỗng trầm vang vọng Pháp vương
Cùng nhau d́u dắt trên đường về xưa
Thích Nhật Tân
Từ lâu che khuất tánh linh
Đắm ch́m lục đạo quên ḿnh là ai
Xưa nay lặn hụp miệt mài
Đường về quê cũ dấu hài dặm băng
Thích Nhật Tân
Nụ cười hàm tiếu tinh anh
Nở trên môi ngọt trong lành thơm hương
Ḥa trong vi diệu pháp vương
Thong dong rảo bước trên đường ta đi.
Thích Nhật Tân
Nhân gian hư ảo kết ṭa
Hợp tan c̣n mất nhạt nḥa bèo mây
Như vầng dương đổ về tây
Như hoàng hôn phủ cho đầy trăng sao
Mịt mờ phù ảnh hư hao !
Thích Nhật Tân
Cứ sống đi em
Phong trần đan kết đủ
Mỗi người, có nỗi khổ riêng
Chứ nào, phải một ḿnh em
Thích Nhật Tân
Nếu không đất, phân, chăm bón,
làm sao hoa nở rộ
Nếu không chua, cay, phiền muộn,
làm sao quí nụ cười
Điêu tàn mới quí xinh tươi
Khổ đau mới quí t́nh người nghe em !
Thích Nhật Tân
Nắm bắt là mê muội
Buông bỏ là mộng mơ
Chặt đứt hết hai bờ
Đâu không là tánh thể
Thích Nhật Tân
V́ không biết, nên âu lo, sợ sệt
V́ không thông, nên hoảng hốt, chẳng yên
Khi nhận ra, như thạch trụ ba kiềng
Ḥa nhất thể như kim cương bất hoại
Thích Nhật Tân
Em gian nan, người ta tàn hoa lá
Em ră rời, người ta thở hết ra
Em nhiêu khê, người ta thấu ta bà
Cứ nh́n đi, mới biết ḿnh c̣n đỡ
Thích Nhật Tân
Em thiếu thốn, người ta giăng bủa nợ
Em nghèo nàn, người ta chẳng dính xu
Hăy nh́n trông những mảnh tối âm u
Em mới thấy chưa tận cùng thân phận
Thích Nhật Tân
Hăy nhận và trả, chứ không nên trốn chạy
Hăy đối và đầu, chứ không nên buông xuôi
Khi đi qua, là khứ tự thoái lui
Hiện và tương sẽ không c̣n trói buộc
Thích Nhật Tân
Đạo nghĩa là một lâu đài dinh thự
Đức nhân là kiềng thạch trụ ba chân
Mỗi hành vi, nghĩ kết qủa, lượng phân
Phải uốn lưỡi bảy lần trước khi nói
Thích Nhật Tân
Khổ, phải khổ và nếm mùi gian khổ
Lạc, phải lạc và nếm vị lạc an
Người trần gian không nên sợ thế gian
Phải biết sống và b́nh yên vững sống
Thích Nhật Tân
Hăy trao nhau nụ cười
T́nh quê hương muôn thở
Cho thương về nỗi nhớ
Cho non gởi nước nhà
Thích Nhật Tân
Ta hẹn nhau về nơi bến cũ
Bên ḍng sông quyện, suối nguồn xưa
Quê hương thắm thiết t́nh non nước
Ta măi c̣n nhau, ai nhớ chưa?
Thích Nhật Tân
Trong cuộc sống, biết nh́n đời bạn nhé
Khổ có vui, vui có khổ mới đều
Khi khổ th́ b́nh tâm tự nó tiêu
Khi vui th́ biết vừa, đừng quá độ
Thích Nhật Tân
Trong nhân gian không có quyền xúc phạm
Chỉ nâng niu trân trọng người với người
Chỉ trao nhau tŕu mến với nụ cười
Cho t́nh đời không có nhiều ngăn cách
Thích Nhật Tân
Nếu biết sống, cuộc đời bao kỳ thú
C̣n nếu không, nhân thế kiếp đoạ đày
Một ngày kia khi nhắm mắt buông tay
Cũng phải trả trần gian cho nhân thế
Thích Nhật Tân
Nước thanh lương vẫy cành dương cam lộ
Suối cam tuyền khơi nguồn mạch thanh lương
Người ơi người trao tiếng nói t́nh thương
Cho nhân thế hoà vang chung điệu sống.
Thích Nhật Tân
Ai làm được và ḷng ai có rộng
Sống cho đời mới thật sống cho ḿnh
Sống cho đời mới thật sống b́nh an
Sống như thế không b́nh an sao được
Thích Nhật Tân
Mong sao đời được b́nh yên
An vui trên khắp mọi miền
Người người tương thân tương ái
Tan đi cho hết ưu phiền.
Thích Nhật Tân
Đă mang một kiếp con người
Không nên phó thác buông trôi
Phải biết chỉnh trang đổi mới
Mỗi ngày mỗi nét tinh khôi.
Thích Nhật Tân
Này em nhé, cuộc đời là thế đó
Nên mỗi người mỗi khác ai giống ai
Đừng than van, đừng trách cứ, thở dài
Mà biết sống làm sao cho đáng sống.
Thích Nhật Tân
Này em nhé cuộc đời là thế đó
Cứ an vui và sống trọn cuộc đời
Băi phù sa nên cát lỡ đất bồi
Ḍng tạo hoá đă bày tṛ hư huyễn
Thích Nhật Tân
Đường đời lắm nhọc chuyện phong ba
Cơi tạm phù du chẳng phải nhà
Quảng gánh hơn thua, lần cất bước
Đường về quê cũ có đâu xa
Thích Nhật Tân
Tu tập cho đời bớt khổ đau
Mưa nhuần pháp vũ thấm thật sâu
Cành dương cam lộ tiêu ba nghiệp
Cửa Phật từ bi hoá nhiệm mầu.
Thích Nhật Tân
Mỗi thối chí là mở đường gai góc
Mỗi lừng khừng là vắt vảnh lưng đèo
Mỗi ngang ngược là giồng dốc kéo theo
Mỗi tật đố là chui đầu hố thẳm
Thích Nhật Tân
Mỗi từ tâm là lên đường cứu khổ
Mỗi thong dong là về bến thanh lương
Mỗi thân thiện là mở cửa t́nh thương
Mỗi xoa dịu là gắn hàn đổ vỡ.
Thích Nhật Tân
Mỗi tán thán là rừng hoa chớm nở
Mỗi tha thứ là dứt sạch gông xiềng
Mỗi không cầu là chận đứng oan khiên
Mỗi không vọng là hết đường ràng buộc.
Thích Nhật Tân
Mỗi học hỏi là mở trang sáng suốt
Mỗi khiêm cung là tâm lượng Thánh nhân
Mỗi bao dung là trượng phu dự phần
Mỗi soi xét là đốt đèn quân tư.û
Thích Nhật Tân
Mỗi không tham là lợi danh chế ngự
Mỗi không sân là thù hận đóng khung
Mỗi không si là tăm tối cáo chung
Dẹp tiểu lôï bước lên đường đại lộ
Thích Nhật Tân
Vui lên đi cuộc đời sẽ ư vị
Những tin yêu xô đẩy mọi chán chường
Mở mắt nh́n để c̣n thấy yêu thương
Sống hướng thượng giữa biển trần phù thế.
Thích Nhật Tân
Vui lên đi, sông dài ra cửa bể
|